Trở thành biên tập viên đều là người có sở thích đọc tiểu thuyết.
Người thích đọc tiểu thuyết, đại khái đều có chút hoang tưởng.
Lấy một ví dụ, tác giả miêu tả trong sách một mực nhấn mạnh nhân vật chính dung mạo rất đẹp trai, khiến cho các cô gái đọc phi thường nhập tâm, ảo tưởng mình được làm nữ chính.
Cái này gọi là chứng vọng tưởng.
Buổi chiều tối thời điểm tan làm, Lâm Huyên đã bình tĩnh lại, không còn các loại vọng tưởng.
Nàng vui vẻ gọi điện thoại cho Lâm Uyên: "Em trai, ngươi đoán ta đang ở đâu!"
Lâm Uyên nói: "Tô Thành."
Lâm Huyên hơi chững lại: "Làm sao ngươi biết?"
"Ta đoán." - Thực ra Dương Phong buổi trưa hôm nay nói chuyện với Lâm Uyên rồi.
Lâm Huyên không quấn quít chuyện này, có chút hưng phấn nói: "Chị ngươi bây giờ chuyển đến Ngân Lam Thư Khố công tác, phỏng chừng không mất bao lâu liền có thể gặp được thần tượng của ta rồi!"
Lâm Uyên sửng sốt một chút: "Thần tượng của chị là ai?"
Lâm Uyên qua loa lấy lệ nói: "Chị lợi hại."
Lâm Huyên chuyển đề tài: "Thực ra ta càng hoài nghi, Giám đốc Ngân Lam Thư Khố có phải mơ ước sắc đẹp của ta hay không..."
"Hắn dám!"
Lâm Uyên tăng cao âm vực.
Lâm Huyên chậc chậc cười nói: "Đùa thôi, ngươi nói thật cho ta biết, ngươi có phải có xu hướng tỷ khống hay không? Thật là xin lỗi, chị không phải đệ khống, mà là một người có xu hướng muội khống, Dao Dao mới là chân ái của ta!" (*)
Lâm Uyên: "..."
Đây toàn là cái gì với cái gì thế vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

