"Ngươi đây là..."
Lão Chu thấy Lâm Uyên sau khi tan việc lại ôm cái hộp trà quay lại phòng làm việc của mình, không khỏi có chút buồn bực.
"Lá trà."
Lâm Uyên mở miệng nói.
Lão Chu tùy ý nói: "Vậy coi như ngươi để đây ta giữ hộ, sau này muốn uống trà thì tự mình đi vào pha là được, với ta không cần khách khí."
"Được."
Lâm Uyên buông xuống hộp trà mới rời đi. Thời điểm khi ngang qua một khu nghỉ ngơi, đột nhiên nghe được phía đó truyền tới một đạo thanh âm quen thuộc.
Giọng của Tôn học trưởng.
Giờ phút này Tôn Diệu Hỏa đang được một đám tiểu ca sĩ trong công ty vây quanh, trong ánh mắt của những người này tràn đầy sùng bái cùng hâm mộ. Loại ánh mắt đó cùng với ánh mắt của những thành viên trong câu lạc bộ hội họa nhìn về phía Lâm Uyên không sai biệt lắm.
Tôn Diệu Hỏa đang ngồi tinh tướng chém gió.
Chính xác thì đây là một buổi diễn giảng của Tôn Diệu Hỏa liên quan tới thành công:
"Thực ra thành công rất đơn giản, cố gắng chăm chỉ bốn chữ là đủ rồi, các ngươi chỉ thấy được ta thành công, lại không nhìn thấy ta vì thành công chảy bao nhiêu mồ hôi. Ngươi chứng kiến thái dương khi trời vừa rạng sáng chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


