Điều này rất kỳ quái, cô không phải là người mới gặp đã quen, hẳn cũng không phải là người thấy sắc nảy ý.
Thẩm Tố buông Vệ Nam Y ra, đầu ngón tay còn chưa thoát khỏi lòng bàn tay đã bị Vệ Nam Y nắm lấy: "Tiểu Tố có thể chọn.”
Cô có chút không hiểu, nhưng Vệ Nam Y làm cho cô hiểu được.
Vừa rồi cô còn đang phiền muộn chính mình không có cơ hội lựa chọn, Vệ Nam Y bèn cho cô, đây không phải tôn trọng thì là cái gì.
Vệ Nam Y đôi khi đúng là rất biết cô cần cái gì, Thẩm Tố không xác định đây có phải là một loại năng lực của Vệ Nam Y hay không, đây có phải là một loại thủ đoạn khiến cô cam tâm tình nguyện đi theo hay không, dù sao Vệ Nam Y cho dù có hỏi, sự thật cô không có gì có thể lựa chọn.
Cô giãy tay Vệ Nam Y ra: "Mẹ nhỏ, cô hẳn là hiểu được, tôi không có lựa chọn, toii không đi Quái Vật Cục, trí nhớ của tôi còn có thể giữ lại sao?"
"Tôi sẽ cố tranh, không, tôi sẽ làm được."
Âm thanh Vệ Nam Y rất nhẹ, còn cất giấu mất mát, nhưng hình như không phải đang lừa cô.
Thẩm Tố vô thức nhìn vào mắt Vệ Nam Y, cô không tìm thấy dấu vết lừa gạt, chỉ có thể kiên định.
Quá mức kiên định, quá mức nóng bỏng.
Thẩm Tố từng xem phim điện ảnh thiêu thân lao đầu vào lửa, từng đọc tiểu thuyết tình cảm lãng mạn, cô đối với tình cảm có tưởng tượng quá mức đầy đặn, vào giờ khắc này cô thậm chí cảm thấy Vệ Nam Y vì cô không muốn đi, phấn đấu quên mình đi đối kháng toàn bộ Quái Vật Cục của các cô, nhưng điều này sao có thể chứ.
Cô phú nhận Vệ Nam Y, lại không lấn át được động dung trong nháy mắt kia.
Bàn tay còn lại của Thẩm Tố trống không, vô thức đặt lên ngực, muốn đè xuống một loại cảm xúc nào đó, trong miệng cố gắng nói sang chuyện khác: "Mẹ nhỏ, thật ra tôi rất muốn có năng lực bảo vệ bản thân, chờ đến Quái Vật Cục, tôi có thể trở nên rất lợi hại sao."
"Sẽ."
Vệ Nam Y khẳng định rất nhanh, ngược lại khiến Thẩm Tố trở nên kỳ lạ: "Tôi không có dị năng.”
"Tiểu Tố thông minh, còn không sợ chịu khổ, không có dị năng thì nghĩ biện pháp khác trang bị cho chính mình."
Cô ấy miêu tả cô rất đúng, còn nói từng câu đúng chỗ, Thẩm Tố ngượng ngùng sờ sờ mũi: "Mẹ nhỏ, tôi phát hiện, tuy rằng chúng ta mới quen nhau không lâu, nhưng cô rất hiểu tôi."
Thẩm Tố quả thật có ý nghĩ ra sức đạt được sức mạnh, không nghĩ tới lại bị một người là Vệ Nam Y vạch trần.
Vệ Nam Y khẳng định phản ứng rất nhanh, chờ Thẩm Tố nói đến thời gian hai người quen biết, cả người cô ấy đều trở nên chậm chạp, chờ Bạch Ngưng Chi thúc giục cô ấy đi xử lý những chuyện còn lại, buông tay Thẩm Tố ra mới miễn cưỡng trả lời một tiếng: "Bởi vì chúng ta... có duyên."
Có duyên, đại khái vậy.
—
Lúc nhóm Bạch Ngưng Chi vòng trở về cũng đã giải quyết toàn bộ quái vật trong thôn, bao gồm chút ít thôn dân dị hóa thành quái vật, cái thôn này đã triệt để biến thành thôn trống, mà Thẩm Tố là người sống duy nhất, vốn đã có thể trở về trong cục giao tiếp nhiệm vụ, nhưng vấn đề duy nhất chính là mồi nhử họ mang đến còn không có tìm được.
Thẩm Mục Lương giả không biết đã đi đâu, thủ lĩnh của chúng chết rồi cũng không lộ ra.
Nhóm Vệ Nam Y vì tìm Thẩm Mục Lương mà phân tán ra, Thẩm Tố lại bị nhốt trong phòng.
Vẫn là Vệ Nam Y đích thân đưa cô trở về.
Lúc đi Vệ Nam Y còn sờ sờ mặt cô, trịnh trọng nói chờ cô ấy tìm được Thẩm Mục Lương sẽ đưa cô về cục.
Trên làn da vẫn còn để lại nhiệt độ.
Thẩm Tố ngồi trên ghế, nhét từng viên kẹo vào miệng.
Kẹo ngọt ngào làm cho miệng lưỡi và trái tim của cô đều chiếm được an ủi, lấy kẹo trong áo khoác ra từng cái hoàn chỉnh mà chồng ở trên bàn, giấy kẹo gấp lên càng ngày càng dày, cảm xúc của Thẩm Tố càng ngày càng bình thản.
Có thể là bởi vì một mực chịu khổ, mức độ cô tham luyến vị ngọt trong miệng càng ngày càng sâu.
Ở chỗ cô, kẹo dường như có thể xoa dịu tất cả.
Cô còn bạc tình hơn mình tưởng.
Hơn ba trăm mạng người, chỉ cần mấy chục viên kẹo là có thể quên đi.
Lâu như vậy, cô không từng nghĩ tới muốn từ trong miệng Vệ Nam Y hỏi một câu Thẩm Mục Lương thật sự sống hay chết.
Cái này không thể trách cô, trách chỉ trách họ không cho cô tình cảm nồng đậm gần gũi gì.
Thẩm Tố cầm giấy gói kẹo vào lòng bàn tay, dùng sức vò thành một cục, ném vào trong thùng rác, dựa vào lưng ghế, tinh tế thưởng thức vị ngọt trong miệng.
Sau khi tâm tình hoàn toàn bình phục, Thẩm Tố từ trong túi lấy ra một mảnh ngọc sứ.
Ngọc sứ trắng vẫn là bộ dáng ban đầu của nó, tinh bạch nhẵn nhụi, không thấy nửa điểm tỳ vết, nhiệt độ cũng hết sức thoải mái.
Chỉ là Thẩm Tố không quên mảnh sứ bạch ngọc này tại lúc gặp phải Hoàng Lệ dị hóa, đốt cháy tay của cô, dính liền với máu thịt của cô, khiến cô không thể giãy thoát, chỉ có thể cảm thụ cái nóng rát của nó.
Thẩm Tố mở bàn tay đã từng bị bỏng ra, đừng nói là vết thương, ngay cả một chút dấu vết cũng không có.
Cảm giác đau rát còn đang dây dưa trong ký ức, nhắc nhở Thẩm Tố không phải ảo giác.
Giải thích duy nhất, cũng chỉ còn lại ngọc sứ có vấn đề.
Thẩm Tố không nhớ rõ lai lịch của mảnh sứ ngọc, cô chỉ nhớ rõ lúc ở nhà này, mảnh sứ ngọc vẫn luôn ở cùng cô.
Cầm ngọc sứ, ăn kẹo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)