Thẩm Tố đánh giá thân thể khác loại của Liễu Yên Miểu, nghiêm túc mà nói thân thể của Liễu Yên Miểu cũng không xấu xí, có thể nói cô là con quái vật đẹp nhất trong tất cả quái vật Thẩm Tố từng thấy, vô luận là hoa hồng chiếm cứ ngực, ở cổ, mu bàn tay, hay là đuôi cá màu trắng bạc đều cực kỳ xinh đẹp.
Nhưng Thẩm Tố vẫn sinh ra sợ hãi.
Liễu Yên Miểu có đẹp hơn nữa, trên người cũng có sự thật không thể thay đổi.
Cô ta là một con quái vật.
Liễu Yên Miểu nhận ra tầm mắt của cô, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Kim Song Linh phân đến cho Thẩm Tố, cô hướng về phía Thẩm Tố thân thiện cười cười: "Xin chào.”
Thẩm Tố không ngờ Liễu Yên Miểu lại chào hỏi cô, nhất thời có chút bối rối: "Chào cô.”
Eo cong xuống, tầm mắt cũng dời đi, trong lòng có chút áy náy với việc mình nhìn chằm chằm Liễu Yên Miểu, còn có sợ hãi đối với dị loại.
Liễu Yên Miểu không quá để ý ánh mắt của cô, không bởi vì ánh mắt quá mức phòng bị kia mà mất hứng, ngược lại thấy Thẩm Tố sợ cô, quan tâm mà không nói chuyện với Thẩm Tố nữa.
Bàn tay mềm mại của Vệ Nam Y vỗ vỗ lưng Thẩm Tố: "Tiểu Tố, Yên Miểu mặc dù bị ô nhiễm, nhưng cô ấy sẽ không làm tổn thương em.”
Đích xác, Liễu Yên Miểu ôn hòa hơn Bạch Ngưng Chi.
Nếu như có thể vứt bỏ đủ loại dấu vết khác thường, cô cảm thấy Liễu Yên Miểu là một người rất tốt ở chung, đáng tiếc cô biết rõ hoa hồng, biết rõ vảy cá.
Thẩm Tố rùng mình một cái, cúi đầu suy nghĩ hỗn loạn.
Liễu Yên Miểu ngăn Vệ Nam Y lại, cười nói: "Chị Y, thật ra chị có thể nói thẳng với đứa bé này về em. Em là quái vật, không có cách nào thay đổi được.”
Đồng đội của cô đều giúp cô trốn tránh thân phận quái vật, hết lần này tới lần khác là Liễu Yên Miểu chủ động nhận lấy.
Vệ Nam Y ngước mắt nhìn Liễu Yên Miểu: “Yên Miểu, cô đừng nói như vậy.”
Bạch Ngưng Chi không xuất ra diễn xuất kém cỏi của cô, vẻ mặt lạnh lùng tuyên bố cô không vui: "Tôi xem ai dám nói cô là quái vật.”
Thần kinh mẫn cảm của Thẩm Tố nhẹ nhàng nhảy lên.
Cô ngẩng đầu, nhạy cảm cảm thấy lời nói của Bạch Ngưng Chi là nhằm vào cô.
Điều này không có gì lạ, ở những người này chỉ có cô là người ngoài, mà cô đúng là đang sợ quái vật.
Kim Song Linh ôm chặt Liễu Yên Miểu, dùng sức quá mức, gân xanh nổi lên: "Dì nhỏ không phải quái vật.”
Thần Mạn Xảo không nói gì, nhưng có một số thứ không nói cũng rất rõ ràng.
Nhìn Liễu Yên Miểu nhân duyên vô cùng tốt, xưng hô quái vật rơi vào trên người Liễu Yên Miểu như vậy, đối với tất cả mọi người là thương tổn, tuy rằng Thẩm Tố cũng không có chân chính nói một câu quái vật.
Vệ Nam Y bất giác che chắn trước mặt Thẩm Tố, chặn ánh mắt lạnh lùng sắc bén của Bạch Ngưng Chi, chặn khả năng Thẩm Tố và các đồng đội của cô đối diện nhau.
Tại thời điểm tất cả mọi người đều thiên về Liễu Yên Miểu, Vệ Nam Y tựa hồ làm ra lựa chọn khác.
Trong mắt đôi mắt chó của Thần Lệ Xảo tràn đầy kinh ngạc, Kim Song Linh trầm mặc ôm Liễu Yên Miểu càng chặt hơn, chỉ có Bạch Ngưng Chi cũng không ngoài ý muốn.
Cô mím môi, đáy mắt lạnh lẽo: "Nam Y tốt.”
Xưng hô như vậy bình thường có vẻ thân mật, giờ này khắc này liền nhiều hơn một chút ý muốn châm chọc.
Là đồng đội, họ nên cùng chung mối thù.
Nhưng Thẩm Tố thì khác.
Vệ Nam Y không nhượng bộ, cô vẫn chắn trước mặt Thẩm Tố: "Cô Bạch, em ấy là... con gái của tôi, tôi hiểu em ấy, em ấy đối với Yên Miểu không có ác ý, em ấy chỉ là có chút sợ hãi, còn có... còn có chút không hiểu thân phận của Yên Miểu, cùng với vì sao Yên Miểu lại ở trong đội ngũ của chúng ta."
Đúng rồi!
Thẩm Tố kinh ngạc nhìn theo bóng lưng Vệ Nam Y, cô không hiểu vì sao Vệ Nam Y lại hiểu rõ, người mẹ nhỏ nửa đường xuất hiện này, lại đối với suy nghĩ của cô rõ như lòng bàn tay, không hiểu vì sao các cô đều đã xé rách thân phận giả, cô vẫn nguyện ý tự xưng là mẹ nhỏ của mình, dù sao cũng không thật. Vệ Nam Y nói với cô vào buổi tối hôm đó, cô ấy cảm thấy cách xưng hô này gần gũi hơn.
Nghĩ như thế nào cũng là không thể nào, dù sao bọn họ cũng không cần thiết phải thân thiết.
Hoàn hảo dị năng của Vệ Nam Y không phải đọc tâm, bằng không nghe được lời nói ở trong lòng của cô, chỉ sợ là không tiếp tục bảo vệ cô nữa.
“Chị Y, có phại chị nhớ con gái rồi không? Nhưng cô ấy không phải là một cô con gái tốt..."
Ánh mắt Thần Mạn Xảo không phải là người, vào lúc này cô mãnh liệt đề cử chính mình: "Nếu chị nhớ con gái, nhận em là con gái đi, em khẳng định sẽ siêu cấp ngoan, bằng không thì Kim Song Linh đi, mặc dù cô ấy luôn thích khóc..."
Cô dừng lại thì thầm khi Bạch Ngưng Chi đưa mắt nhìn qua, chỉ còn lại chút âm thanh nhỏ yếu không thể nghe thấy.
Bạch Ngưng Chi không lùi, Vệ Nam Y cũng không lùi.
Hai người đều không nói gì, nhưng giao phong trầm mặc khiến Thần Mạn Xảo cả kinh biến mất tại chỗ.
Thần Mạn Xảo dùng dị năng của cô ta, theo bản năng chạy trốn.
Kim Song Linh và Thẩm Tố một người không dám nói chuyện, một người không biết nên nói gì.
Cuối cùng vẫn là Liễu Yên Miểu nhẹ nhàng đẩy tay Kim Song Linh ra, chắn giữa Bạch Ngưng Chi và Vệ Nam Y: "Được rồi, nhìn các cô dọa Tiểu Xảo chạy mất rồi, đây không phải chuyện lớn gì, tôi và đứa nhỏ này còn chưa nói gì, các người đã cãi nhau trước."
Bạch Ngưng Chi hừ nhẹ một tiếng: "Thần Mạn Xảo khi nào thì không chạy.”
Cô nói trước, chính là chịu nhượng bộ.
Vệ Nam Y không ngăn cản Thẩm Tố nữa.
Cô xoay người, sờ sờ đầu Thẩm Tố, lại chạm vào lòng bàn tay lạnh lẽo của cô, giống như đang kiểm tra xem Thẩm Tố có sợ hãi quá độ hay không.
Thẩm Tố vừa trấn an trái tim thấp thỏm phiền não của cô, vừa dựng thẳng lỗ tai, nghe Bạch Ngưng Chi nói chuyện với Liễu Yên Miểu.
Liễu Yên Miểu nở nụ cười: "Không phải Tiểu Xảo nhát gan, là các cô hơi dọa người, nếu tôi có năng lực như Tiểu Xảo, tôi sẽ mang theo Song Linh đi, để các cô ở lại đây ầm ĩ."
“Thật không có lương tâm, tôi là vì ai.”
“Cô Bạch." Liễu Yên Miểu không đồng ý lắc đầu: "Đây không phải chuyện gì lớn, em ấy còn là một đứa trẻ, sợ tôi, không thể bình thường hơn.”
Bạch Ngưng Chi vẫn không chịu thua: "Song Linh không phải đứa bé.”
“Cái này sao có thể giống được."
Liễu Yên Miểu đưa mắt nhìn Kim Song Linh.
Túi khóc không hổ là túi khóc, nước mắt sẽ không dứt, ánh mắt đỏ bừng giống như con thỏ nhỏ.
Liễu Yên Miểu hướng về phía cô ta vẫy vẫy tay, cô lập tức chạy chậm tới ôm lấy, chôn ở cổ người, gắt gao khóa chặt eo người, rất có tư thế muốn biến mình thành vật trang sức hình người.
Liễu Yên Miểu sờ sờ đầu Kim Song Linh: "Cô Bạch, Song Linh là cháu gái tôi, đừng nói là tôi biến thành quái vật, coi như là ngày nào đó tôi biến thành quỷ, cô ấy cũng không sợ tôi hại cô ấy."
“Cũng không phải ruột thịt."
Bạch Ngưng Chi ấp úng một tiếng, âm thanh không lớn, nhưng ai cũng nghe rõ.
Kim Song Linh từ trong ngực Liễu Yên Miểu chui ra, gấp đến độ giậm chân: "Tiền bối!”
Cô vốn thích khóc, Bạch Ngưng Chi vừa nói, càng khóc dữ dội hơn.
Bạch Ngưng Chi giơ tay lên, muốn dỗ dành Kim Song Linh, nhưng còn chưa đụng tới Kim Song Linh, cô đã xì hơi.
Không chỉ tự mình chạy, còn mang theo Bạch Ngưng Chi cùng chạy.
Các cô khẳng định không có đi xa, chẳng qua làm cho nhóm Thẩm Tố không thấy mà thôi.
Tính tình Liễu Yên Miểu hình như cũng không tệ lắm, cô vừa dỗ dành Kim Song Linh, vừa nói chuyện với Vệ Nam Y: "Nam Y, chị đừng tức giận với cô Bạch, có thể cô ấy chỉ là không vui vì chị quan tâm đứa bé này như vậy, trong lòng cô ấy chúng ta mới là người một nhà, cô ấy chỉ hy vọng chị có thể quan tâm cô ấy nhiều hơn, còn có chúng tôi.”
“Tiểu Tố là người nhà của tôi.” Vệ Nam Y nắm lấy tay Thẩm Tố, ánh mắt nóng bỏng lại kiên định.
Thẩm Tố thoáng hoảng hốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


