Điều này thật đúng là khiến người ta bất ngờ.
Vệ Nam Y vẫn gọi tên đầy đủ của Bạch Ngưng Chi.
Nếu cô không nói, Thẩm Tố thật đúng là không có cách nào biết Bạch Ngưng Chi đã từng làm giáo viên cho Vệ Nam Y.
Vệ Nam Y nói xong liền lẳng lặng chờ đợi phản ứng của Thẩm Tố, chỉ là phản ứng của Thẩm Tố đối với chuyện này cũng không quá lớn, cô thậm chí không có ý hỏi nguyên nhân nữa.
Thẩm Tố đối với chuyện của cô hình như cũng không quá quan tâm.
Rất bình thường, nhưng vẫn sẽ mất mát như cũ.
“Tiểu Tố, em muốn gặp cô thầy Bạch không?”
Thẩm Tố không chút suy nghĩ liền lắc đầu: "Không, tôi không muốn.”
Thẩm Tố đương nhiên là sinh ra tò mò đối với Bạch Ngưng Chi, nhưng những thứ nghe được từ miệng Thần Mạn Xảo và Vệ Nam Y cũng đủ để cô phán định Bạch Ngưng Chi nguy hiểm, chỉ riêng chuyện Vệ Nam Y nói cô sống lâu đã đủ để cho Thẩm Tố sợ hãi, cô đã nhận ra được Thần Mạn Xảo và Vệ Nam Y có thể đều không phải là người, cô ấy có thể nói Bạch Ngưng Chi sống lâu, tuổi Bạch Ngưng Chi kia khẳng định là vượt qua nhận thức của Thẩm Tố, mà cô cũng có thể không phải là người.
Nguy hiểm, theo lý nên tránh xa.
"Mẹ nhỏ, trí nhớ của tôi..." Thẩm Tố không muốn nghe ngóng chuyện của Bạch Ngưng Chi nữa, cô vẫn quan tâm đến trí nhớ mình thiếu mấy ngày trước hơn.
Vệ Nam Y không chớp mắt nhìn Thẩm Tố, có chút do dự mở miệng: "Tiểu Tố, chúng ta... chúng ta có quy định, chuyện khác chúng ta nói sau được không?"
Cô dừng một chút, còn nói: "Ký ức mấy ngày hôm trước của em, tôi cũng sẽ trả lại cho em.”
Vệ Nam Y không phải là một kẻ lừa đảo đủ tư cách, ánh mắt của cô lại có tính lừa gạt nhất định.
Cặp mắt kia có thể lộ ra tàn nhẫn và hung ác, cũng có thể trong khoảnh khắc đem tất cả đều hóa thành nhu tình như nước, tròng mắt màu mực dễ dàng có thể bị ánh nước bao trùm, cách hơi nước đi nhìn trộm, chỉ có thể nhìn thấy tư thế mềm yếu mềm mại, làm cho người ta không khỏi mềm lòng.
Vệ Nam Y không lừa được người, nhưng ánh mắt của cô hình như có thể.
Thẩm Tố rất sớm đã giật mình nhận ra mình dễ dính chiêu này.
Biết rõ cô không phải mỹ nhân nhu nhược gì, vẫn còn liên tiếp mềm lòng.
Đối mặt với Vệ Nam Y ôn nhu rưng rưng, cô giống như chỉ còn lại con đường tước vũ khí đầu hàng.
“Được, một lời đã định.”
Thẩm Tố muốn giơ tay vỗ tay thề với Vệ Nam Y, vừa định giơ cánh tay lên, mới phát hiện cô vẫn bị Vệ Nam Y trói lại với tư thế quỷ dị, những chiếc cốc hút kỳ quái kia vẫn còn cắn vào da cô.
Cô nhíu mày: "Mẹ nhỏ, mẹ còn muốn trói tôi tới khi nào?”
Vệ Nam Y ngược lại là tự do hai tay hai chân, chỉ chỉ máu chưa lau sạch bên môi: "Tiểu Tố, tôi trúng độc rồi.”
Thẩm Tố không biết tại sao Vệ Nam Y lại nói với cô điều này, nhưng khi Vệ Nam Y mở miệng, trái tim cô không khỏi đau đớn một cái, cô càng ngày càng bất mãn với bản thân: "Mẹ nhỏ, tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện của cô, những thứ này cũng chưa từng thấy qua, tôi biết cô trúng độc thì có thể như thế nào chứ? Tôi cũng không phải là thuốc giải.”
“Em có thể ôm tôi một cái không?”
Vệ Nam Y hỏi rất nghiêm túc, khuôn mặt trắng nõn đỏ ửng.
Thẩm Tố nhìn cô, trong lúc nhất thời không phán đoán được sự nhút nhát của cô là diễn xuất, hay là phát ra từ chân tâm.
Nếu như là diễn xuất, diễn xuất hiện tại của cô không khỏi quá tốt.
Nếu như là phát ra từ chân tâm, đây lại là chính cô yêu cầu tới gần.
Thẩm Tố cúi đầu, không nhìn Vệ Nam Y nữa: "Cô không cần hỏi tôi, tôi cũng không có lựa chọn.”
Cô thừa nhận cô đối với hiện tại là không hài lòng, phần bất mãn này có đối với Vệ Nam Y, càng nhiều là đối với chính sự vô năng của mình, còn có vô lực đối với vận mệnh dần dần không khống chế được.
Thẩm Tố không phải là người mặc cho người ta bài bố, lại càng không dễ dàng từ bỏ, chỉ là thế giới vừa mới chạm vào quá mức xa lạ, cô nhất thời còn không nghĩ ra biện pháp gì chạy trốn.
Hứa hẹn của Vệ Nam Y cô là tin tưởng, nhưng cô cũng không phải cái loại nguyện ý đem hi vọng toàn bộ ký thác ở trên người của người khác.
Trong lời nói của Thẩm Tố có chút trào phúng chính mình, nhưng đau đớn chính là Vệ Nam Y.
Hai gò má Vệ Nam Y vừa mới nhuộm đỏ, trong nháy mắt trở nên trắng bệch, cô có chút sốt ruột: "Không, không phải như vậy, Tiểu Tố, em có lựa chọn, chỉ cần có tôi ở đây, bất cứ lúc nào em cũng có thể lựa chọn con đường em muốn đi nhất.”
“Vậy cô buông tôi ra đi." Thẩm Tố cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu: "Tôi nghĩ cô có thể làm được.”
Tứ chi bạch tuộc dần dần buông lỏng da Thẩm Tố, rút về sau lưng Vệ Nam Y, biến mất.
Thẩm Tố đoán không sai, Vệ Nam Y tỉnh táo lại không cần thuốc giải nữa.
Có lẽ cô ấy chỉ đang cầu xin một cái ôm.
Thẩm Tố có bị ý nghĩ như vậy chọc cười, cô không hề ghé vào trước cửa sổ, cô chậm rãi lui về trong phòng.
Theo di động, trên người có cảm giác đau đớn rõ ràng.
Cô nhìn lướt qua, những nơi vừa bị những cái khay hút kia cắn qua đều để lại dấu đỏ nhợt nhạt, dày đặc chằng chịt, gần như không tìm được vị trí sạch sẽ nào.
Không biết, còn tưởng rằng cô bị Vệ Nam Y làm cái gì.
Điều này làm cho cô nghĩ tới cái cổ vừa rồi cũng bị quấn qua, Thẩm Tố theo bản năng sờ sờ cổ, mặc dù không có dấu vết lồi lõm rõ ràng, nhưng hơi nóng rực vẫn sờ ra, cô không cần nhìn cũng biết tình huống trên cổ hẳn là không tốt hơn trên cánh tay bao nhiêu.
Thẩm Tố vẫn là một cô gái nhỏ ngay cả yêu đương cũng chưa từng nói, nhưng sở thích bình thường của cô chính là đọc sách, có lúc cũng sẽ đọc sách giải trí, trong sách cái gì cũng có.
Dấu vết nhạt nhẽo tỉ mỉ như vậy, còn chậm chạp không chịu tiêu tán, cùng hơi thở mập mờ gắn bó chặt chẽ.
Ngày mai, cô nhất định không muốn gặp người.
Nghĩ tới đây, Thẩm Tố không nhịn được nhìn Vệ Nam Y.
Vệ Nam Y vẫn duy trì động tác vừa rồi, cô ngồi bên cửa sổ, mặc cho gió bên ngoài thổi loạn mái tóc dài nuôi dưỡng cực tốt của cô.
Gió cuốn theo hương, trong hương trộn lẫn mùi máu.
Thẩm Tố bỗng nhiên muốn hỏi Vệ Nam Y muốn ngồi tới khi nào, thi thể yêu quái rắn trong sân nên làm gì.
Cô vừa mới mở môi, dư quang liền liếc tới trường đao vừa mới bị cô vứt bỏ ở trên giường, ngân quang lóe ra, thân đao in ra nửa khuôn mặt Thẩm Tố, tái nhợt, không hề huyết sắc, xuống chút nữa là cổ vừa vặn tương phản, dấu vết chặt chẽ nhuộm đỏ cổ, nhìn như là từng có thân mật.
Thẩm Tố không muốn quan tâm Vệ Nam Y nữa, Vệ Nam Y phải xin lỗi cô mới đúng.
Thẩm Tố từ trên giường bò xuống, một lần nữa đem đao của cô thu vào trong rương, đẩy mạnh xuống dưới giường.
Chờ cô cất đao xong, Vệ Nam Y vẫn không nhúc nhích.
Gió thổi mạnh hơn, Thẩm Tố đứng cách cửa sổ không gần lắm, vẫn cảm thấy lạnh.
Vệ Nam Y vẫn không nhúc nhích, Thẩm Tố không biết vì sao nhớ tới cái ôm vừa rồi, cô bỗng nhiên cảm thấy mình nên cho Vệ Nam Y một cái ôm.
Người một khi điên rồi, sợ là sẽ khó khăn lắm mới khỏi.
Thẩm Tố cởi giày, một lần nữa leo lên giường.
Cô đi tới phía sau Vệ Nam Y, chậm rãi quỳ gối trên giường, từ phía sau Vệ Nam Y, ôm lấy eo của cô: "Mẹ nhỏ, cô không đi vào sao?"
Người được cô ôm, sau lưng kề sát vào ngực cô, giọng nói run rẩy: "Tiểu Tố, em thật tốt.”
“Vậy là tốt rồi sao?”
Vệ Nam Y còn dễ thỏa mãn hơn cô.
Thẩm Tố bỗng nhiên có chút hối hận, cô không nên nói những lời này với Vệ Nam Y.
Thẩm Tố rất rõ ràng Vệ Nam Y có sức mạnh hủy diệt cô, nhưng hai ngày Vệ Nam Y nay không chỉ không có thương tổn cô, còn đang bảo vệ cô, ngay cả dấu vết trên người cũng là cô ấy không khống chế được mới lưu lại.
Cô ấy hẳn là... cũng không phải là người xấu.
——
Quên nói.
Cô không chỉ không muốn gặp người, ngay cả chó cũng không muốn gặp.
Không ngoài dự đoán, sau khi hừng đông Vệ Nam Y lại nhốt một mình cô ở trong nhà, đây đối với Thẩm Tố còn chưa tiêu tan dấu đỏ trên người mà nói là một chuyện tốt, cô vừa vặn không muốn gặp người, cũng không ngờ Vệ Nam Y cảm thấy cô ở một mình cô đơn, lại an bài Thần Mạn Xảo đến ở cùng cô.
Thẩm Tố nhìn thấy Thần Mạn Xảo vẻ mặt tò mò vây quanh cô liền cảm thấy không ổn, kết quả cũng đúng như cô dự đoán, con chó nhỏ kia trong miệng phát ra tiếng kinh ngạc: "Oa, các người thật kịch liệt! Chị Y cũng quá tuyệt!”
“... "
Cô muốn khâu miệng Thần Mạn Xảo lại.
Thẩm Tố đã im lặng viết ở trên mặt, Thần Mạn Xảo vẫn là vô tri vô giác, cô tiếp tục vòng quanh Thẩm Tố, chóp mũi tinh xảo ngửi lại ngửi: "Giao phối xong không phải sẽ có mùi lưu lại sao?”
Cô biết Thần Mạn Xảo không phải người, nhưng thời gian cô làm người hẳn là cũng không ngắn, có thể mở miệng đừng có giao phối được không.
Còn nữa, chính là cô nên tăng điểm thường thức, lúc này cũng là ngày hôm sau, coi như có mùi lưu lại, cũng nên tản, hơn nữa cô chẳng lẽ còn không thể đã tắm rửa rồi sao?
Không đúng, cô cùng Vệ Nam Y cái gì cũng không có phát sinh, vì sao cô còn muốn cùng Thần Mạn Xảo tranh cãi chuyện này.
Thẩm Tố cắt đứt ý niệm dần dần bị Thần Mạn Xảo làm lệch lạc trong đầu, trợn trắng mắt nhìn Thần Mạn Xảo: "Cô Thần, tôi và cô Vệ chưa từng xảy ra chuyện gì, cô nhìn thấy những thứ này là xúc tu để lại, hôm qua không phải cô cũng nhìn thấy cô ấy trói tôi sao.”
"Trói lâu như vậy?"
Thần Mạn Xảo kinh ngạc kêu lên, bỗng nhiên nắm lấy cánh tay Thẩm Tố nhìn kỹ một chút: "Cái này không đúng nha, trên những cái đĩa hút kia hẳn là có tính ăn mòn, trên cánh tay em sao chỉ có một chút vết đỏ, em khẳng định đang gạt chị!"
“..."
Cô hẳn là không cần thiết phải lừa Thần Mạn Xảo.
Thẩm Tố còn muốn giải thích, lại sợ càng giải thích càng loạn, cũng không nói nữa.
Trong tiềm thức cô không bài xích trong nhận thức của người khác là cô có một chút quan hệ với Vệ Nam Y.
Có thể bởi vì cô ấy đủ xinh đẹp, cũng có thể là bởi vì cái khác.
Trong phòng chỉ có hai người bọn họ, Thẩm Tố không nói lời nào, Thần Mạn Xảo nói nhiều hơn nữa cũng có vẻ khô khan không thú vị, cô ta bắt đầu thường xuyên nhìn về phía cửa sổ.
Thẩm Tố chú ý đến động tĩnh của cô ta, nghĩ mình vừa vặn không muốn gặp người, lập tức bắt đầu khuyên cô: "Cô Thần, nếu cô không muốn ở đây với tôi, cô có thể ra ngoài."
“Cái này cũng bị em phát hiện."
Thần Mạn Xảo không có tâm nhãn, cô gãi gãi lỗ tai: "Nhưng chị Y bảo chị đi cùng em, chị cũng không thể để em một mình ở chỗ này được.”
Áy náy và uể oải nhảy nhót trên mặt Thần Mạn Xảo.
Cô cực kỳ hạ quyết tâm, hỏi: "Thẩm Tố, em có muốn ra ngoài xem không?”
Rất hiển nhiên Thẩm Tố không muốn, bên ngoài mang ý nghĩa nguy hiểm, còn có thể gặp phải người khiến không còn mặt mũi.
Thẩm Tố bất động thanh sắc ôm lấy lưng ghế: "Mẹ nhỏ nói, tôi ở đây sẽ rất an toàn.”
“Em xem chị Y quan tâm em nhiều như thế, em cũng quá ích kỷ!"
Thần Mạn Xảo tiến lên bắt lấy Thẩm Tố, tách ngón tay Thẩm Tố ra, trong miệng đắc chí nói: "Em cũng không biết chị Y hiện tại có bao nhiêu nguy hiểm, con rắn hổ mang trong cục kia cũng tới, rắn hổ mang rất xấu, gã vẫn luôn bất hòa với chị Y, còn không chắc quấy rối chị Y thế nào nữa.”
Tại sao ngay từ đầu cô ta không mắng cô ích kỷ?
Ngày hôm qua thậm chí còn đang thay Vệ Nam Y giải thích nguyên nhân giam giữ cô, hiện tại muốn dẫn cô đi ra ngoài còn nói cô đợi ở chỗ này rất ích kỷ.
Thần Mạn Xảo có thể không ngốc như trong tưởng tượng của cô, hiện tại cô ta vì mang cô cùng đi ra ngoài mà thật biết dùng não.
“Tôi không đi.”
Thẩm Tố không có sức lực lớn như Thần Mạn Xảo, nhưng Thần Mạn Xảo sợ thật sự tổn thương Thẩm Tố, cũng không dám dùng nhiều sức, điều này làm cho Thẩm Tố luôn có thể tìm được cơ hội, một lần nữa ôm lấy lưng ghế.
Thần Mạn Xảo thấy Thẩm Tố không mắc mưu, miệng vừa rồi còn mắng chửi người lại bôi lên mật đường: "Nếu em sợ, chị có thể mang em trốn đi, em còn không biết dị năng của chị là cái gì sao? Dị năng của chị là ẩn thân và xuyên tường, lực công kích không mạnh, nhưng bảo vệ em không thành vấn đề!”
Lời tự tán dương của cô ta, Thẩm Tố một chữ cũng không nghe lọt.
Những chữ dị năng, ẩn thân, xuyên tường không ngừng nhảy nhót trước mắt Thẩm Tố, cô bỗng nhiên nghĩ tới một bộ phận tiểu thuyết thiết lập mà cô đã từng xem, nghĩ tới một loại khả năng khác.
Những thứ không hỏi thăm được trong miệng Vệ Nam Y, Thần Mạn Xảo nói ba câu liền ngốc nghếch đi ra.
Thẩm Tố cảm thấy Thần Mạn Xảo thành thật hơn, cũng dễ lừa gạt hơn.
Cô vòng vo nói ra nghi vấn trong lòng: "Cô Thần, cô là chó nhỏ, vậy Vệ Nam Y kia là cái gì? Cũng là chó sao?”
Thần Mạn Xảo sau khi nghe Thẩm Tố đoán Vệ Nam Y là chó, tâm tình vô cùng kích động: Em là con nít không nên nói hươu nói vượn! Chị Y là người! Trong đội ngũ chúng ta ngoại trừ chị ra đều là người, họ chỉ là có năng lực mà người bình thường không có mà thôi!”
Cô ấy có nên nghe một chút không?
Trước khi đụng phải Vệ Nam Y, tất cả những gì Thần Linh Xảo nói đều là thứ Thẩm Tố chưa từng tiếp xúc qua.
Thần Mạn Xảo nắm lấy lỗ tai của chính mình, miệng chó nhỏ còn chưa ngừng lại: "Sao em lại cảm thấy chị Y là chó chứ? Chị ấy đẹp như vậy, tiên khí như vậy, coi như chị ấy thật sự là động vật nhỏ mà nói cũng nên là...cũng nên là… Chị ấy không phải là động vật nhỏ, chị ấy là thần nữ! Thần nữ đó! Đúng là con nít không có mắt nhìn, hôm nay chị nhất định phải dẫn em đi xem thế nào là người dị năng!”
Cô rất lấy thân phận động vật của mình mà kiêu ngạo, nhưng rơi vào trên người Vệ Nam Y thì không được.
Thần Mạn Xảo hạ quyết tâm, nâng Thẩm Tố lên cùng với chiếc ghế mà cô đang ôm, mang theo các cô đụng mạnh vào bức tường nơi cửa sổ, trong nháy mắt hoa văn màu vàng sậm xuất hiện ở mu bàn tay, các cô từ trong phòng xuyên qua sân, thân thể thì trở nên càng ngày càng nhạt, dần dần biến mất trong sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

