Nàng có chút khát vọng sức mạnh.
Dưới chân Thẩm Tố vẫn có chút mềm mại, nhưng nàng chỉ dám dựa khẽ vào Vệ Nam Y, nàng không xác định Vệ Nam Y có thể chống đỡ trọng lượng của nàng hay không, nàng vừa lưu ý đến Vệ Nam Y, vừa nhìn xem hiện tại các nàng đang ở đâu.
Đường Lang yêu và ong yêu mang theo các nàng đi vào chính là nhà cửa đã lâu không người ở, nhìn rộng lớn không thôi, chỉ là đã có chút rách nát, trong ao cá đã là cỏ dại mọc lan tràn, ngay cả nguồn nước cũng bị chặt đứt, trong viện tràn đầy hoa tươi điêu tàn, núi giả càng là nơi nơi đều có dấu vết chim trùng ngừng lại, nhưng vẫn có thể nhìn thấy sự xa hoa vốn có.
Ký ức của Thẩm Tố nhảy lên, rốt cuộc là nghĩ đến nơi này, nơi này chính là tổ trạch của Thẩm gia.
Khi nguyên chủ còn là đứa trẻ đã từng tới đây một lần, khi đó trạch viện cũng vẫn có người quản lý, nhưng sau khi cha mẹ của nguyên chủ qua đời, nguyên chủ đều giao mọi chuyện cho Thúy Đào xử lý, Thúy Đào không mời người đến chăm sóc nơi này, đương nhiên là lâu ngày sẽ trở nên hoang vắng.
Đường Lang yêu mang theo các nàng càng đi càng lệch, dần dần đi tới một chỗ bên ngoài từ đường.
Cửa từ đường mở ra, khác với bên ngoài suy bại, trong từ đường không nhiễm một hạt bụi, chỉ là cung phụng không phải là bài vị, mà là một con hồ ly mắt xanh như chạm ngọc, Thẩm Tố nhìn hồ ly kia, chỉ cảm thấy một dòng nước ấm theo hốc mắt chui vào trong cơ thể, tay chân nàng đang run rẩy bỗng nhiên lại có sức lực.
"Vào đi!"
Đường Lang yêu cầu các nàng vào từ đường, Thẩm Tố cảm thấy trong cơ thể ấm áp hơn chút, máu trong cơ thể đều trở nên nóng bỏng vào thời khắc này.
Nàng không nhịn được nhìn con hồ ly mắt xanh kia, lần này ngay cả tai cũng cảm nhận được dòng nước ấm kia va vào.
Bên tai lại vang lên giọng nói của Vệ Nam Y:
"Mãn Viện chết trận, huyết mạch đặc thù còn có cấm chế, ngọc hồ ly, thật đúng là trùng hợp."
Vệ Nam Y giống như nhận ra con hồ ly này, chỉ là nàng tuyệt đối không nên nói ra, nói như vậy sẽ làm cho Đường Lang yêu sinh ra hoài nghi đối với thân phận của nàng, cũng không sáng suốt.
Chỉ là Đường Lang Yêu và Ong Yêu sờ sờ tác tác ở trong từ đường, không biết đang tìm cái gì, giống như cũng không lưu ý đến lời nói của Vệ Nam Y, Thẩm Tố cả kinh, đột nhiên nhìn về phía Vệ Nam Y.
Đôi môi Vệ Nam Y chưa mở, âm thanh bên tai lại càng ngày càng rõ ràng.
"Thì ra Thẩm cô nương là hậu nhân của Quy Nhạn cô nương, chẳng trách được máu của nàng có thể áp chế trăm loại yêu huyết trong cơ thể ta."
Nàng giống như có thể nghe được âm thanh trong lòng Vệ Nam Y!
Thẩm Tố cả kinh không nói nên lời, nhìn chằm chằm vào Vệ Nam Y.
Vệ Nam Y vốn đang nhìn chăm chú vào ngọc hồ ly, cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của nàng, vội vàng thu hồi tầm mắt dừng ở trên người ngọc hồ ly, nhìn về phía Thẩm Tố hỏi:
"Thẩm cô nương, làm sao vậy?"
Sau khi Vệ Nam Y chuyển qua, bên tai có một cái chớp mắt quỷ tĩnh, nhưng ngay sau đó Thẩm Tố lại không nghe thấy tiếng lòng của Vệ Nam Y.
Thẩm Tố không trả lời Vệ Nam Y, mà dựng tai lên nghe trong chốc lát, vẫn không nghe được âm thanh nào nữa.
Thẩm Tố mím môi, nhịn xuống xúc động trước mặt Đường Lang yêu muốn hỏi Vệ Nam Y, Quy Nhạn là ai:
"Không có gì."
Vệ Nam Y cười cười, nắm lấy tay của Thẩm Tố.
Hẳn là không phải ảo giác, Vệ Nam Y dẫn nàng đến gần ngọc hồ ly hơn chút.
Thẩm Tố nhìn về phía ngọc hồ ly, tuy nó được chế tạo từ ngọc, nhưng công nghệ rất tinh tế, sợi lông đều sinh động như thật, đồng tử xanh biếc giống như còn có ánh sáng lưu chuyển, giống như còn sống.
Nàng không nhịn được đưa tay sờ soạng lên lưng hồ ly, còn chưa sờ đến hồ ly thì xương tay đã bị Đường Lang yêu bắt được:
"Có phải ngươi biết trận khẩu ở đâu hay không?"
Trận khẩu? Trận khẩu gì?
Thẩm Tố có một chớp mắt mê mang, mê mang kia lọt vào đáy mắt Đường Lang yêu, Đường Lang yêu nhụt chí hất tay nàng:
"Không nên trông cậy vào ngươi."
Sức lực của con yêu thú này không nhỏ, Thẩm Tố gần như là bị hắn nhéo một lát, mu bàn tay đỏ lên, nàng không nhịn được đưa tay sờ sờ mu bàn tay, nhẹ nhàng xoa.
Thoạt nhìn thì đúng là Đường Lang Yêu và ong yêu đang tìm kiếm trận khẩu vào trận, nhưng những lời nói vừa rồi của Vệ Nam Y vẫn còn vang nhỏ bên tai, Thẩm Tố có chút hoang mang, không phải các nàng đã ở trận pháp sao? Sao bọn hắn còn muốn tìm trận khẩu?
Chẳng lẽ là trận trong trận?
Trong sách từng viết, yêu cầu bố trí trận pháp cực cao, tu sĩ bình thường cả đời cũng không đạt được trình độ có thể nghiên cứu trận pháp, hơn nữa nghiên cứu trận pháp rất tốn thời gian, chỉ có một số ít tu sĩ sẽ cố tình chuyên nghiên cứu trận pháp, nhưng mà thiên tư của nam chính trong nguyên tác cực cao, không chỉ có thiên tư tu đạo cực cao, luyện đan bố trận cũng không nói chơi, nhưng mà một trận bộ một trận, đây là trận pháp cao giai mới có thể làm được.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, Thẩm gia đã trải qua rất nhiều đại kinh thương, cho tới nay đều là người bình thường, sao tổ trạch của Thẩm gia lại có hai trận pháp cao giai chứ?
"Thẩm cô nương."
Vệ Nam Y nhìn mu bàn tay đỏ lên của Thẩm Tố, biểu tình nhìn thoáng qua có chút khổ sở.
"Mỗi một trận khẩu phá trận này đều sẽ biến ảo, đáng chết! Lại không tìm được!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


