Vài ngày trước Tết nguyên đán, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu sáng thành phố An, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay chỉ tới hai mươi độ.
Vì không thấy lạnh nên Lục Tân không mở điều hòa.
Lục Tân có thói quen để tay bạn gái đặt trên vai anh, anh thích cảm giác được cô sở hữu mình như vậy.
Lục Tân vẫn luôn là kiểu đại ca trường thể thao, chiều cao gần 1m9 khiến anh trông khá gầy và mảnh khảnh. Thực tế thì dưới lớp quần áo lại là những lớp cơ bắp chặt chẽ, chúng cân đối, mượt mà cùng với những đường cong đẹp mắt.
Hà Diệp đã bị anh dùng tay sờ s0ạng nhiều lần rồi nhưng giờ vẫn không dám nhúc nhích.
“Có hối hận không?” Lục Tân cũng không vội vã, anh vẫn rất thong thả trêu cô: “Cho em thêm một cơ hội đổi ý.”
Hà Diệp sao lại hối hận chứ, cô chỉ hơi lo lắng một chút thôi: “Liệu chú dì có quay về sớm không anh?”
Nếu mọi người về sớm chắc cô sẽ xấu hổ đến chết mất.
Lục Tân đáp: “Bọn họ tổ chức tiệc tùng ăn uống thì sớm cũng phải tám giờ mới về.”
Hà Diệp: “Mấy giờ rồi?”
Trên tủ đầu giường của Lục Tân có để một chiếc đồng hồ báo thức mini, anh liếc nhìn rồi báo giờ: “Một giờ mười lăm.”
Hà Diệp tính nhẩm lại thời gian bọn họ quấn quýt thân mật mấy lần trước, cô nói với bạn trai với ánh mắt nghiêm túc: “Muộn nhất là ba giờ rưỡi em phải đi rồi đó.”
Lục Tân còn kiên quyết hơn cô: “Năm giờ nhé, đến năm giờ sẽ cho em đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



