Tết Nguyên Đán sắp đến, trường học thông báo nghỉ ba ngày.
Do các kỳ thi cuối học kỳ sắp đến, hầu hết sinh viên đều vùi đầu vào ôn tập thật kỹ.
Đúng mười một rưỡi, Lục Tân đến nhà ga đường sắt cao tốc, sau đó vào khách sạn gửi vali hành lý rồi mới đến Đại học Giao thông tìm bạn gái.
Hà Diệp đã chờ sẵn ở cổng trường.
Hai ngày nay, thời tiết Thượng Hải trở lạnh, Hà Diệp mặc một cái áo lông thật dày, hai tay đút vào trong túi áo, một bên đeo tai nghe nghe tiếng anh.
Lục Tân chưa xuống xe đã nhìn thấy bạn gái đứng ở ven đường, áo lông kéo khóa lên tận trên cùng, chỉ để lộ mỗi gương mặt trắng nõn sạch sẽ.
"Trời lạnh như thế này sao em không vào căng tin chờ anh?"
Sau khi gặp mặt, Lục Tân thử chạm vào khuôn mặt bị lạnh cóng của bạn gái.
Hà Diệp đáp: "Em đã căn giờ rồi mới ra, chỉ đợi có vài phút thôi."
Anh đã học gần hết một học kỳ, cho dù ngồi máy bay hay đi tàu cao tốc thì thời gian đến trường Đại học Giao thông cũng đã thành quy luật.
Lục Tân nâng cánh tay trái lên.
Hà Diệp bật cười, cô khoác vào tay anh rồi cùng bạn trai mình đi về phía nhà ăn.
Hai người rời khỏi căng tin thì trực tiếp đi đến thư viện.
Hà Diệp liếc nhìn túi đựng máy tính bạn trai khoác trên vai và nói: "Anh bảo em mượn hai quyển sách, em đã mượn được rồi. Hình như đó là giáo trình của đại học năm hai khoa máy tính?"
Thời đại internet phổ biến, cho dù là giáo trình của Đại học Thanh Hoa thì cũng có thể dễ dàng tìm kiếm được.
Hà Diệp biết Lục Tân học chuyên ngành gì, dĩ nhiên, cô cũng sẽ tò mò tài liệu học tập mà anh đọc thuộc về giai đoạn nào.
Hà Diệp: "..."
Lục Tân nói: "Thật ra không có gì đáng để tự hào. Nếu em sinh ra và lớn lên ở nhà anh, từ tấm bé đã được bố mẹ dốc lòng kèm cặp thì cũng làm được như anh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



