Bắt đầu từ hạ tuần tháng sáu, Lục Tân đã chính thức sống chung với Hà Diệp ở nhà bên này, anh cũng chưa từng đưa cô đến Vọng Triều Phủ lần nào. Nhưng thi thoảng, anh vẫn quay về nhà mình để đổi quần áo hay gì đó.
Hà Diệp vẫn đang nghĩ đến chậu hoa sen của anh.
“Có phải hoa nở sớm không? Hôm trước em đã thấy sen nhú búp rồi.”
“Ừ, khi nào hoa nở thì anh đưa em đi xem.”
“Hoa sen nở vào lúc sáng sớm, chúng ta tan làm mới đi xem, tới lúc đó thì hoa khép lại rồi còn đâu.”
“Yên tâm, anh cam đoan là khi đóa đầu tiên nở, em sẽ có mặt ở đó.”
Hà Diệp thay dép lê, chạy thẳng vào phòng ngủ chính.
Bật đèn lên, cô thấy ngay chậu sen màu xanh ngát.
Lục Tân là sinh viên ưu tú của đại học Thanh Hoa nên đương nhiên anh cũng là một tay trồng sen xuất sắc. Từng chiếc lá sen đều được anh chăm sóc kỹ đến độ xanh mướt tươi tốt, không hề có chấm vàng nào trên lá.
Những chiếc lá ở tầng cao nhất đã cao đến ngang eo Hà Diệp, phiến lá vừa to, vừa tròn, bên dưới có vài cái lá nhỏ ló ra.
Hà Diệp hết nhìn trên rồi lại nhìn dưới, cô tìm được sáu búp sen lớn, trong đó có bốn đóa còn khép chặt chưa nở, một đóa vừa bung, còn cánh hoa ngoài cùng của đoá to nhất đã hơi úa vàng.
Hà Diệp trừng mắt nhìn bạn trai mình, cô chỉ vào đoá hoa kia nói: “Đoá này chắc chắc đã nở rồi.”
Lục Tân không phủ nhận.
Hà Diệp: “Vậy mà anh còn dám cam đoan là khi đoá đầu tiên nở, em có thể thấy nó cơ đấy.”
Lục Tân: “Đóa này mới là đóa đầu tiên, vừa bung hôm thứ hai và sẽ nở trong hai ngày tới.”
Hà Diệp: “…”
Anh bạn trai lại dám giở trò chơi chữ với cô!
Lục Tân bước đến bên bạn gái mình, anh chỉ vào một nụ khác và nói: “Đoá này sẽ nở vào tầm sáng sớm ngày mai, nở lần thứ nhất.”
Bấy giờ Hà Diệp mới tạm hài lòng, cho dù là thế nào đi chăng nữa thì bạn trai cũng đã dành cả tấm lòng chăm sóc chậu sen để chúc mừng sinh nhật cô.
Đêm hôm đó, cả hai người đi ngủ khá sớm.
Ngày hôm sau, Lục Tân gọi Hà Diệp dậy, cô vừa mở mắt là Lục Tân cúi đầu xuống, hôn lên ấn đường của cô: “Sinh nhật vui vẻ nhé.”
Rõ ràng anh đã tắm gội sạch sẽ, mái tóc ngắn còn hơi ẩm, ánh đèn ngủ nho nhỏ đang phản chiếu trong đôi mắt đen láy của anh, cũng phản chiếu hình bóng cô trong đó.
Đây là lần đầu tiên anh chúc mừng sinh nhật cô sau khi hai người tái hợp.
Cơn buồn ngủ tan biến, Hà Diệp chủ động ôm lấy cổ Lục Tân, dụi đầu vào vai anh: “Mấy giờ rồi anh?”
Lục Tân: “Sáu giờ, hoa đã nở rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



