Mà cũng không thể gọi là cất giấu, bởi vì anh hoàn toàn không có ý định che giấu.
Anh vừa mãnh liệt vừa xấu xa, tiến thoái tự do, khống chế ngọn lửa, lại không chịu cho cô di chuyển dù chỉ một chút.
Trong phòng khách yên tĩnh đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng ôm, tiếng hôn môi, đồng hồ báo thức bỗng reo lên, âm thanh đã được cố tình vặn nhỏ lại.
Lục Tân ôm chặt lấy Hà Diệp, đôi môi kề sát cổ họng của cô.
Hà Diệp hơi ngửa đầu, ánh mắt mê ly nhìn về phía bức tranh được treo trên tường đối diện với sofa, trong tranh là một chú gấu trắng ôm một bó hoa trong lòng.
Đồng hồ báo thức vẫn tiếp tục đổ chuông.
Một tay Lục Tân ôm cô, tay còn lại cầm di động đặt ở cách đó không xa để tắt tiếng chuông báo thức, sau đó úp ngược màn hình điện thoại xuống bàn.
Anh lại bắt đầu hôn lên cổ bạn gái.
Hà Diệp túm lấy mái tóc ngắn sau đầu của anh, tâm trạng hơi phức tạp.
Cô rõ ràng đã đồng ý, Lục Tân cũng hiểu ý cô, thế mà anh không làm bất cứ điều gì, đừng nói là đè cô xuống sofa hôn thật lâu như hồi trước mà ngay cả bàn tay cũng không luồn vào trong áo, thậm chí cho dù đặt bên ngoài, bàn tay của anh vẫn không đột phá “rào cản giới hạn”.
Cũng không phải là Hà Diệp nhất định đòi làm như thế, chẳng qua… cô chỉ lo lắng có phải anh vẫn đang kiêng kỵ điều gì đó hay không, hoặc là vì lần chia tay hồi đó khiến anh bị ám ảnh với chuyện thân mật.
Nói ra có lẽ sẽ hơi buồn cười, tuy nhiên đây thực sự là một vấn đề nghiêm túc liên quan tới sức khỏe tâm lý của anh.
Hà Diệp vẫn chưa quên, trên chiếc du thuyền kia, lời xin lỗi cách sáu năm trời của anh nặng nề cỡ nào.
“Em đang nghĩ gì?” Lục Tân chạm vào khóe miệng của cô, hỏi.
Hà Diệp không trả lời.
Lục Tân đã đoán được suy nghĩ của cô. Anh vừa hôn lên tai cô vừa giải thích bắt chước theo cách nói chuyện của cô: “Chuyện đó ấy lắm, anh sợ em chịu không nổi.”
Hà Diệp: “…”
Lục Tân: “Anh rất muốn nhưng anh thật sự không sốt ruột, lần này anh sẽ không cho em cơ hội dao động.”
Hà Diệp hơi buồn bực: “Em có phải là cỏ đầu tường đâu, làm gì có chuyện dễ bị dao động như thế.”
Lục Tân cười: “Có gì khác nhau à? Một bên nghiêng ngả trên đầu tường, một bên trôi nổi trên mặt nước.”
Hà Diệp: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



