“Tớ đi đây, chúc cậu ngủ ngon!”
Chu Tình ôm chầm lấy Hà Diệp một lát, sau đó vừa mỉm cười vừa xuống xe.
Hà Diệp nhìn cô ấy bước vào khu chung cư qua cửa sổ ô tô. Đến khi Chu Tình quay đầu lại và vẫy tay với cô lần nữa, đó mới được xem là lời tạm biệt thực sự của tối nay.
Tầm mắt của Hà Diệp rời khỏi Chu Tình rồi nhìn về phía trước, không ngờ cô lại bắt gặp ánh mắt của Lục Tân trong gương chiếu hậu.
Ngay tức khắc, bầu không khí thoải mái khi có Chu Tình ở đó bỗng dưng khôi phục cảm giác áp lực khi chỉ có hai người họ.
Hà Diệp cúi đầu xuống thấp.
Cũng chẳng phải là Hà Diệp đang sợ hãi. Nhưng cô càng giống một con mồi đang bị thợ săn theo dõi chòng chọc hơn. Cho dù hiện giờ người thợ săn không hề làm gì mà chỉ quan sát thôi, con mồi vẫn sẽ cảm thấy căng thẳng và hồi hộp như lẽ thường.
Tất nhiên hai người họ không hề liên quan tới chuỗi thức ăn giữa động vật ăn thịt và con mồi trong tự nhiên. Nhưng ngay cả loài người cũng khá tương đồng với giới động vật ở chỗ: Giống đực nhắm vào giống cái với mục đích giao phối ngẫu nhiên, hoặc là cũng giống với việc săn bắn – chẳng ít thì nhiều.
Vì có rất nhiều chàng trai học cùng lớp lẫn cùng trường với cô tại Đại học Giao thông nên Hà Diệp đã sớm không còn xa lạ với kiểu ánh mắt ám chỉ sự hứng thú và mong muốn theo đuổi này nữa. Chỉ có điều sau nhiều năm như vậy, cũng chỉ có ánh mắt của Lục Tân mới có thể khiến cô cảm thấy bối rối vì chẳng biết nên làm thế nào, như thể anh đã tạo ra một dấu tích vô hình trên người cô từ lâu, cho dù Hà Diệp có đi bao xa thì chỉ cần cô lọt vào tầm mắt của Lục Tân lần nữa, chắc chắn anh đều có thể dễ dàng khóa chặt cô.
Có lẽ đây chính là giác quan thứ sáu đã được Lục Tân đánh thức của Hà Diệp. Chuyện này thực sự rất vô căn cứ. Dù sao ngoài kia cũng có nhiều cô gái xinh đẹp và xuất sắc đến vậy mà, làm sao Lục Tân có thể chỉ theo đuổi một mình cô được chứ?
Thế nhưng Hà Diệp lại bị giác quan thứ sáu này khống chế, do đó cô không thể nào bình tĩnh trước mặt Lục Tân được. Mà quả thực anh cũng đã từng đè Hà Diệp dưới thân mình rồi giam cô thật chặt, sau đó còn làm chuyện nọ chuyện kia.
Có thể sau một thời gian làm quen lại từ đầu thì Hà Diệp sẽ thích ứng với sự hiện diện gần gũi của anh. Còn bây giờ thì chưa được.
“Em thích ngồi ở hàng ghế sau à?”
Lục Tân thực sự rất thích bầu không khí xung quanh người cô. Ngay từ lần đầu tiên tình cờ bắt gặp Hà Diệp trong siêu thị, dáng vẻ mảnh mai, mềm mại lẫn kiệm lời của cô đã khơi dậy thú tính trong anh rồi. Điều này cũng khiến Lục Tân luống cuống và hổ thẹn tới mức không dám nói với bất kỳ ai cả.
Anh cũng từng ỷ lại vào sự dịu dàng của Hà Diệp để buông thả bản thân hết lần này đến lần khác nhưng cuối cùng lại khiến cô hoảng sợ và trốn chạy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



