Với định nghĩa “không thân” của Hà Diệp, Phùng Thu Vũ cũng hơi nghi ngờ, nhưng thấy hai ngày sau Lục Tân với Hà Diệp không liên lạc gì với nhau, Phùng Thu Vũ đã hoàn toàn tin tưởng.
Sắp đến tết, chủ nhật còn được nghỉ, vì vậy Hà Diệp chọn chiều thứ sáu để quay về Hiểu Phong Nhã Cư.
Hai vợ chồng Hà Dũng, Ngô Lị ăn cơm xong từ hơn năm giờ chiều, sau đó chỉ chuyên tâm bán hàng.
Hà Dũng: “Bố nghe nói, những công ty công nghệ như này, nhân viên đều làm việc theo lịch 996? Trong khu nhà chúng ta thôi, có rất nhiều thanh niên hơn chín giờ mới tan ca rồi qua đây mua đồ.”
Hà Diệp: “Con làm nghiên cứu, phát minh nên cũng đỡ. Dì qua đây uống canh đi ạ, cháu ra ngoài xem sao.”
Ngô Lị tìm một cái tạp dề sạch sẽ, muốn giúp Hà Diệp.
Có mấy khách hàng lâu năm vào tiệm, thấy cảnh này thì ai cũng kinh ngạc, nói: “Đây là nhân viên hai người mới thuê à? Trông cũng xinh ghê nhỉ.”
Ngô Lị thuận miệng cười nói: “Nhân viên phục vụ gì đâu, đây là con gái tôi…”
Chưa nói xong, Ngô Lị đã biến sắc, hơi lo lắng nhìn sang Hà Diệp.
Ánh mắt ấy làm trái tim Hà Diệp vừa chua xót vừa mềm nhũn ra, cũng vì thế, cô lên tiếng rất tự nhiên: “Mẹ, để con tự làm.”
Vành mắt Ngô Lị thoáng ửng đỏ.
Hà Diệp với ba mình nhìn nhau một cái, cô thắt tạp dề rồi đi ra tiếp đón khách khứa. Tiền nong cũng là cô tính toán, có điều cô không rõ giá trái cây nên phải hỏi lại hai vợ chồng.
Khách hàng đi rồi, Hà Diệp cầm hốt rác và chổi, đi quét dọn vệ sinh mảnh sân ở trước cửa hàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



