Hơn mười một giờ, Hà Diệp đọc xong một bài luận văn, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, Châu Hướng Minh đột nhiên gọi điện thoại tới.
Hà Diệp suy đoán cuộc điện thoại này chắc chắn có liên quan đến Lục Tân nhưng cô đã đánh giá thấp mức độ phản ứng của Châu Hướng Minh với chuyện này.
"Hà Diệp, tôi nói với cậu này, Lục Tân cậu ấy không phải là người!"
Vừa nghe máy đã nghe thấy giọng điệu này, Hà Diệp không nhịn được lo lắng: "Bây giờ cậu đang ở đâu? Không uống rượu đấy chứ?"
"Ở đâu? Nói cho cậu biết, tôi mới vừa từ nhà Lục Tân đi ra, về nước một năm rồi cũng không liên lạc với tôi, cậu ấy không coi tôi là anh em tôi cũng coi như trước giờ không quen biết cậu ấy, tuyệt giao rồi!"
Hà Diệp: "... Nghiêm trọng như vậy?"
"Ha ha, đối với tôi thì thật sự rất nghiêm trọng, người ta đã quên tôi từ lâu rồi, căn bản không coi tôi ra gì. Ngẫm lại thì cũng đúng, cậu ấy là trình độ gì, tôi là trình độ gì, sớm đã không phải là người thuộc cùng một tầng lớp."
Hà Diệp cảm thấy khó chịu thay anh ấy: "Đừng nói thế, cậu rất tốt, chỉ là mọi người chia xa quá lâu, đề tài chung càng ngày càng ít, có thể anh ấy cũng không biết nên nói gì khi liên lạc với cậu."
"Vậy mà cậu lại còn nói chuyện thay cậu ấy? Đệch, không phải cậu còn thích cậu ấy đấy chứ?"
Hà Diệp oan muốn chết: "Không có! Cậu đừng đoán linh tinh, tôi chỉ muốn an ủi cậu chút thôi."
"Không cần cậu an ủi, tóm lại cậu nhớ lấy, Lục Tân không phải là người. Cậu ấy quên cậu thì cũng thôi đi, nếu cậu ấy còn muốn theo đuổi cậu, cậu đừng để ý đến cậu ấy. Dù sao tôi cũng cắt đứt quan hệ với cậu ấy rồi, cậu chỉ có thể chọn một người trong số chúng tôi làm bạn, nói đi, cậu chọn ai?"
Hà Diệp dở khóc dở cười, sau khi bị Châu Hướng Minh thúc giục mấy lần, cô không thể làm gì khác chỉ đành dỗ anh ấy bình tĩnh lại trước đã: "Chọn cậu, chắc chắn chọn cậu."
"Tốt lắm, cuối cùng tôi cũng không nhìn lầm người nữa."
Hà Diệp: "Cái đó, cậu đi tìm Lục Tân, có phải anh ấy đã đoán ra là tôi để lộ tin tức rồi không?"
"Yên tâm, tôi không ngốc đến vậy, tôi nói là buổi tối một người bạn tới chỗ các cậu liên hoan ăn cơm, nhận ra cậu ấy."
Hà Diệp: "..."
Mặc dù lý do này cũng hợp lý nhưng hôm nay cô mới đi làm ở Lam Hải, Châu Hướng Minh bị che giấu một năm lại lập tức phát hiện ra Lục Tân đã trở về, Lục Tân không thể nào không nghi ngờ chút gì được đúng không?
Không ngờ cô lại là người thứ tư đến văn phòng, người đi sớm hơn cô chỉ có Lục Tân, anh Cường, Tống Thừa Châu.
Lục Tân lạnh lùng, Tống Thừa Châu điềm đạm ít nói, anh Cường coi như khá sáng sủa, mỉm cười phổ cập thông tin cho người mới: "Ngày nào buổi tối cũng phải tăng ca, đi làm không cần phải đến đúng giờ, chín rưỡi đến cũng được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



