Mặt cô đỏ ửng, Trình Duệ vội vàng giải thích với cô: “Anh nói đùa thôi, em cứ yên tâm, bầu không khí của tổ bọn anh cực kỳ nghiêm chỉnh, tuyệt đối tôn trọng đồng nghiệp nữ.”
Hà Diệp chỉ có thể tiếp tục cười.
Trình Duệ phỏng vấn liên tục mười lăm người, thành công hoàn thành nhiệm vụ, chạy về văn phòng của tổ mình, vừa vào cửa đã báo tin vui: “Các anh em, hôm nay tôi đã gặp một cô gái cực kỳ xinh đẹp!”
Bốn cái đầu ngẩng lên từ sau màn hình máy tính, đồng thời nhìn về bên này, còn ba người còn lại thì không ngẩng, có hai người là một đôi, còn một người đã kết hôn.
Đảng độc thân do Trình Duệ cầm đầu cùng nhau nôn mửa.
Sau khi pha trò xong, Trình Duệ nghiêm túc nói: “Thật sự là một cô gái rất xinh đẹp đấy, cô ấy phải thuộc cấp hoa khôi, lại còn là em gái dịu dàng hay xấu hổ nữa.”
“Xấu hổ á? Có phải cậu làm chuyện gì bôi đen hình tượng của tổ vận hành và điều khiển chúng ta không đấy?”
“Oan uổng quá, tôi chỉ nói hiện giờ tổ chúng ta đang cần gấp một cô gái, thế là cô ấy đỏ mặt, he he.”
“Đáng khinh, cười quá đáng khinh.”
“Hầy, có người đẹp thì cũng vẫn thế thôi, có tổ trưởng ở đây, là kiểu gì phụ nữ cũng không nhìn thấy chúng ta.”
Trình Duệ: “Có thể tự tin lên tí đi được không? Không thấy Thu Vũ cũng mắt mù để ý Giang Tự đấy à.”
Phùng Thu Vũ, Giang Tự: “...”
Trình Duệ kéo thù hận xong thì ngồi vào vị trí làm việc của mình, lấy điện thoại ra chụp lại tất cả những bản sơ yếu lý lịch kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



