May mắn là Hà Diệp vừa chen lên xe buýt đứng được một lúc thì hành khách ngồi bên cạnh cũng đã xuống xe.
Cô ngồi vào chỗ ngồi sau đó ôm túi xách đeo trên lưng đặt lên trên đùi của mình.
Điện thoại di động bên trong rung nhẹ một chút.
Hà Diệp rũ lông mi xuống, một lát sau, cô lấy điện thoại ra, không muốn cho người khác nhìn thấy nên khi mở tin nhắn, cô nghiêng màn hình về phía cửa sổ.
Tổ trưởng: [Buổi tối anh sẽ đón em.]
Hà Diệp mím môi, vuốt màn hình điện thoại di động.
Tính cả chủ nhật vừa rồi cô đã không gặp Lục Tân trong hai ngày một đêm, cũng không trả lời anh một tin nhắn nào cả.
Lúc đầu Lục Tân còn xin lỗi cô, cô không để ý tới anh, anh cũng không nói những lời đó nữa, chỉ gửi bản powerpoint giáo án lập trình phải giảng giống như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó, còn nói chúc ngủ ngon với cô, nói những chuyện thú vị khi thực tập gặp phải và cả chuyện gần đây.
Trước đây, Hà Diệp có thể bỏ qua nhưng bây giờ…
Cô trả lời: [Không cần đâu, em không muốn gặp anh.]
Tổ trưởng: [Anh rất nhớ em.]
Hà Diệp nhìn một lúc, nhấn tắt màn hình rồi ném điện thoại vào túi xách.
Anh nói chuyện không hề tiết chế gì hết, nói một chút thôi nhưng thật ra không thể đếm được bao nhiêu lần, cô bị anh đè ngã trên ghế sofa, vậy mà Lục Tân lại trực tiếp đẩy áo của cô lên.
Hà Diệp cuống quýt chạy về nhà thì đã chạng vạng rồi.
Cơ thể bị quần áo ma sát cực kỳ không thoải mái, trái tim cũng không thoải mái.
Cô không thích làm thế nhưng khi ấy lại không hề có chút sức nào cả, mỗi lần muốn mở miệng thì cô bỗng phát ra những âm thanh mà chính Hà Diệp cũng cảm thấy xa lạ.
Phòng khách càng tối càng trống trải thì những âm thanh đó lại càng rõ ràng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



