Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không gian của các cụ tổ họ Tôn đúng là kỳ lạ thật. Không chỉ có ngày có đêm, gió thổi mưa rơi, mà ba hôm trước, Tôn Bảo Bảo còn được “diện kiến”… mưa đá! Những viên nhỏ bằng hạt ngô rơi lộp độp trên mái tre, cứ như trời cũng góp phần rèn luyện con cháu nhà họ Tôn.
“Cụ ơi… con còn phải thái đến bao giờ nữa mới xong đám khoai này đây…”
Một tràng oán thán xen lẫn kêu ca vang lên từ căn bếp tre, vọng đi khắp cả không gian.
Vừa mở mắt, Tôn Bảo Bảo còn chưa kịp trở mình đã bị không gian hút thẳng vào nhà bếp. Con dao bếp “vèo” một tiếng dính gọn vào tay, muốn rũ xuống cũng không được.
Tôn Quốc Đống gánh hai thùng nước bước vào sân, vai lắc lư theo từng bước. Nghe tiếng cháu rên, ông không buồn ngẩng đầu – nghe suốt cả tháng nay rồi, tai ông giờ thành sừng trâu luôn rồi.
“Ông đã bảo rồi, bao giờ con thái khoai đạt, cái thau này đầy, thì mới tính là xong.”
Rồi sau đó còn thịt, còn đậu, còn xương, chưa kể đến tỉa hoa, nặn bánh, làm điểm tâm. Học nghề bếp nhà họ Tôn đâu phải chuyện đùa!
“Nhưng… nhưng bên ngoài con còn bao nhiêu chuyện chưa làm—”
Tôn Bảo Bảo vừa nói đến đây thì kịp ngậm miệng. Quên mất, trong này một tháng bằng ngoài kia một ngày. Hồi mới biết, cô còn mừng húm tưởng mình lời to. Giờ thì chỉ muốn quay về bợp tai con bé ngây thơ mấy tháng trước.
Và cứ thế, Tôn Bảo Bảo bị “giam lỏng” trong không gian của các cụ tổ, ngày đêm thái cắt không ngừng nghỉ, mài dũa từng đường dao.
Còn ở bên ngoài, Nhị Hùng tối đó có chạy qua nhà tổ gọi Tôn Bảo Bảo sang nhà mình ăn cơm. Cửa không khóa nhưng đóng im lìm, gọi mấy tiếng chẳng ai trả lời.
Anh cũng không nghĩ nhiều, đoán chắc cô đi lối sau ra thành phố. Thanh Thành Sơn giờ xe cộ tiện lắm, đâu vào đấy hết rồi.
Ai ngờ hôm sau quay lại vẫn không thấy bóng dáng. Nhắn tin thì Tôn Bảo Bảo trả lời: “Chưa rõ khi nào về.” Làm Nhị Hùng gãi đầu mãi vẫn không hiểu nổi.
Trong khi đó, các cụ ông nhà họ Tôn thì đang… cắm cúi chơi điện thoại!
Từ hồi cái bát tổ truyền bị Tôn Bảo Bảo dắt theo ra khỏi nhà tổ, mấy ông cụ bị nhốt luôn trong không gian này, chẳng còn được “xuất hồn” đi đâu chơi nữa. Trước kia thì còn được lang thang khắp chốn – khi rừng sâu biển rộng, lúc chen chân chợ búa, thậm chí có cụ còn từng “xem ké” buổi diễn live của ca sĩ thần tượng.
Giờ thì chấm hết.
“Đinh đoong, đinh đoong!”
“Lại cái thằng Nhị Hùng nhắn nữa rồi kìa.” – Một cụ nhăn nhó, vội vã trả lời lấy lệ rồi nhanh tay vuốt sang trang video ngắn.
Trên màn hình, ai đó đang biểu diễn nấu ăn. Sáu cái đầu bạc cùng chụm vào, ánh mắt nghiêm trọng không khác gì đang họp đại sự.
“Trời ơi, món gì cũng chỉ có tỏi, ớt, ớt bột, mè trắng, rồi chan dầu nóng xèo xèo…”
“Mấy đứa trẻ giờ ăn toàn là mùi sốt, mùi gia vị, đâu phải ăn hương vị nguyên bản!” – Một cụ nổi cáu, suýt nữa ném luôn điện thoại.
Càng xem càng thấy ngứa tay, các cụ chỉ hận không thể chui qua màn hình mà dạy người ta nấu ăn đúng chuẩn truyền thống nhà họ Tôn.
“Ái da! Đau quá!” – Tiếng gào rên từ nhà bếp lại vang lên.
“Lại la nữa. Ông đoán chắc nó phải thái thêm hai tháng nữa mới cho tốt nghiệp được.”
Sáng hôm ấy, nhận được tin nhắn từ Tôn Bảo Bảo, Nhị Hùng lập tức vứt găng tay, chạy thẳng từ xưởng chè tới nhà tổ.
“Bảo Bảo! Cuối cùng em cũng về rồi! Căn nhà này em bán chưa?” – Anh vừa chạy tới vừa gọi, định gõ cửa thì cửa đã bật mở.
Tôn Bảo Bảo ló ra, mặt mày như thể vừa trải qua tám kiếp tu luyện. Vừa thấy Nhị Hùng, nước mắt cô tuôn rơi như mưa.
Người thân đây rồi! Cuối cùng cũng gặp được người thân rồi!
“Ơ em bị gì vậy?”
“Không… chỉ là em thấy lâu rồi không gặp Nhị Hùng ca, trong lòng bỗng thấy nhớ quá…”
Anh gãi đầu đếm ngón tay:
“Ơ, mới có năm ngày mà…”
Tôn Bảo Bảo méo miệng. Năm ngày ngoài kia là năm tháng trong đây đó anh trai!
Cuối cùng, sau bao tháng rèn dao luyện chảo, các cụ cũng “thả” cho cô xuất môn.
Nhị Hùng thì vốn tính đơn giản, không hiểu cũng mặc. Ngồi xuống ghế đá trước sân, hỏi:
“Gọi anh qua có chuyện gì vậy?”
Tôn Bảo Bảo sực nhớ mục đích ban đầu, lập tức nói:
“Anh giúp em tìm một đội thợ xây đi. Em muốn sửa lại căn nhà tổ này.”
“Gì vậy, sửa để bán à?” – Anh nhíu mày.
“Không. Em nghĩ kỹ rồi, em không bán nữa.”
“Thật luôn á?” – Anh mừng rỡ. “Tốt quá trời! Ba anh nói đây là nhà tổ, là gốc rễ của dòng họ, con cháu không được phép bán!”
Nói xong mới thấy lỡ lời, Nhị Hùng cuống quýt bịt miệng:
“Ý anh không phải nói trước đây em bất hiếu đâu nha!”
Tôn Bảo Bảo chỉ cười nhạt, không buồn cãi. Tính anh chàng này cô biết – ngay thẳng, có sao nói vậy, chẳng biết vòng vo.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi đỉnh núi Thanh Thành Sơn mờ trong sương, nhẹ giọng:
“Sau này em tính ở lại làng Vọng Sơn, nối lại nghề tổ.”
Trước đây cô cũng không biết mình sẽ làm gì. Là người chẳng mộng lớn, sống ở thành thị cũng được, về quê cũng chẳng sao.
Nhưng sau năm tháng luyện tập, Tôn Bảo Bảo hiểu một điều – họ Tôn giờ chỉ còn mình cô. Nếu cô không làm, chẳng lẽ đợi các cụ tổ trong tranh bò ra bếp?
Hơn nữa, dao cô đã luyện đến mức nhắm mắt cũng cắt khoai đều như máy, không làm đầu bếp thì uổng cả công sức.
Một mình, ăn no mặc ấm, tự nuôi được mình.
Thanh Thành Sơn là vùng đất lành. Làng Vọng Sơn lại càng yên bình. Mở tiệm cơm nhỏ, làm nghề tổ truyền, sống một đời an ổn – chẳng phải cũng tốt sao?
Và hôm nay… là một ngày bắt đầu mới.
Trời đẹp lạ thường. Mây trắng như bông trôi lững lờ trên nền trời xanh ngắt. Thi thoảng có con chim lạ nào đó lượn một vòng, rồi vội vàng lao vào rừng, như cũng đang tránh cái nắng gay gắt giữa trưa.
Thanh Thành Sơn vào mùa nóng nhất trong năm. Tuy không bằng mấy nơi 38, 39 độ ngoài kia, nhưng đến trưa, nắng vẫn nặng như trùm lửa lên đầu người.
Châm cây nhang muỗi, phe phẩy cái quạt mo, vậy là hết một ngày thanh thản.
“Nhị Hùng đi đâu thế?” – Có người ở dưới gốc cây hỏi vọng ra.
“Dạ em qua tìm bác Ba.” – Nhị Hùng cười hề hề đáp. Bác Ba là thợ sửa nhà nổi tiếng nhất mấy vùng lân cận, từ nhỏ anh đã theo bác học nghề, giỏi nghề đến nỗi từng sửa cả nhà tổ của cụ cố Tôn hồi xưa.
Một người đàn ông trung niên mặc áo ba lỗ lên tiếng: “Tìm bác Ba làm gì? Bác vừa vác đồ lên núi rồi. Chắc là đi kiếm gỗ tốt.”
“Vậy hả? Bác đi lâu chưa, giờ em đuổi theo còn kịp không?”
Người đó – tên Giới – tiện tay ném chìa khoá xe ba gác cho anh:
“Kịp chứ, bác ấy vừa đi tầm vài phút thôi, đi hướng suối Cạn đấy. Em lấy xe anh mà đi!”
Anh ta vừa đi làm đồng về, tính ngồi chơi mấy ván bài nên xe vẫn đang đậu gần đó.
Nhị Hùng vội vã cầm chìa khoá, nhảy lên xe ba gác, hướng thẳng về phía suối Cạn. Chuyện Tôn Bảo Bảo muốn tân trang nhà tổ, nếu báo trước với bác Ba thì lúc chọn gỗ có thể cân nhắc luôn cho phù hợp.
Còn bên này, sau khi Nhị Hùng đi khỏi, Tôn Bảo Bảo ở trong nhà tổ cũng không rảnh tay.
Cô bắt đầu dọn lại căn phòng cũ của mình. Vòi nước vẫn dùng được, bếp gas vẫn còn, nhưng bụi dày như mạng nhện. Cô phải mất mấy tiếng đồng hồ để quét dọn lau chùi từng ngóc ngách, đến khi sạch sẽ thơm tho mới chịu nghỉ.
Tắm xong thì trời cũng sụp tối.
Tôn Bảo Bảo lăn mình lên giường, rút điện thoại ra gọi ngay cho bạn thân:
“Alo, Lan Lan hả? Cậu bảo lần trước chị cậu làm thiết kế kiến trúc cổ đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










