Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TỔ TÔNG NHÓM CẦM DAO BỨC TA NẤU ĂN Chương 1: Dòng Họ Đầu Bếp

Cài Đặt

Chương 1: Dòng Họ Đầu Bếp

Giữa mùa hè oi ả, Thanh Thành Sơn là chốn tránh nóng lý tưởng.

Mọi người đều biết, “Thanh Thành Sơn” không hẳn là một ngọn núi, mà thực ra là tên của một thành phố – một thành phố du lịch nổi tiếng. Từ nội đô đi ra là sẽ chạm ngay khu phong cảnh của Thanh Thành Sơn, quốc lộ rộng lớn uốn lượn theo triền núi mà dẫn đường.

Hai bên đường là những dãy núi xanh ngắt nối tiếp nhau, có ngọn ẩn mình trong mây trắng, chỉ khi leo đến tận đỉnh mới thấy rõ phong cảnh núi non – đúng là cái gọi “muôn trùng núi lạnh vươn lên tận mây” quả chẳng sai.

Dưới chân núi là con sông Cửu Khúc, uốn lượn như con rắn khổng lồ bò quanh thung lũng. Thỉnh thoảng, vài du khách lại thả mình theo bè tre, vừa xuôi dòng vừa thưởng ngoạn cảnh sắc hai bên bờ.

Nhờ thiên nhiên ưu đãi, khí hậu trong lành, lại được công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới, cùng với vô số điểm du lịch nổi tiếng, mỗi mùa du lịch tới là Thanh Thành Sơn lại tấp nập người ra kẻ vào, đặc biệt là vào kỳ nghỉ hè thì càng đông đúc hơn nữa.

Cũng vì vậy, người dân ở đây hiếm ai phải rời quê mưu sinh. Phần lớn đều dựa vào ngành du lịch mà phát tài phát lộc!

Người thì mở tiệm, người thì xây homestay. Ai không làm gì thì cũng bưng ghế tre ngồi lưng chừng núi Vọng Thiên, vừa đơm từng mũi chỉ thêu đế giày vải, vừa bán những đôi giày đậm chất nông thôn ấy – vậy mà vẫn đắt khách!

Gặp du khách thích nghe chuyện “tình xưa nghĩa cũ”, họ còn tiện miệng bịa ngay một câu chuyện tình bi thương để làm màu. Vậy là khách lại cảm động mua thêm đôi nữa. Ngày qua ngày, năm này sang năm khác, những câu chuyện ấy thành quen tai, cửa hàng bèn treo bảng “lâu đời truyền thống” – từ đó, cái bảng hiệu ấy cũng thành bát cơm cho cả đời sau!

Còn Tôn Bảo Bảo, dù sinh ra trong gia tộc họ Tôn đã cắm rễ bao đời ở Thanh Thành Sơn, thì sự phát đạt của cái họ này lại chẳng liên quan gì đến cô dù chỉ một đồng!

Nhà họ Tôn là nhà nào, nhiều người trẻ ở Thanh Thành Sơn giờ còn chẳng biết. Nhưng mấy cụ già chỉ cần nghe nhắc tới là lập tức dừng tay, ánh mắt bỗng chốc như nhìn về một nơi xa lắm – đầy hoài niệm.

Tôn gia à…

Từ ngày lão gia nhà họ Tôn qua đời, họ đã bao lâu rồi không còn ngửi thấy cái mùi thơm có thể khiến người ta “thèm rỏ dãi”?

Ngày xưa, nhà họ Tôn sở hữu hẳn một con phố dài ngay tại Thanh Thành Sơn. Nhấn mạnh nhé: là “một con” và là cả “phố” đấy!

Mấy ông cụ lim dim mắt, ngồi trên ghế tre dưới bóng cây lớn, để ánh nắng loang lổ rọi lên gương mặt đầy những nếp gấp thời gian.

Lũ cháu nhỏ ngồi kế bên, tay cầm que kem, liếm một miếng, nuốt một miếng, thỉnh thoảng lại giục giã:

“Thật hả ông? Nhà mình nấu ăn ngon đến mức người ta chảy nước miếng mười ký luôn á?”

“Thật chứ sao không!” – Mấy cụ đồng thanh, chắc nịch như đóng đinh.

Giọng các cụ khàn đi vì tuổi tác, nhưng vẫn mang theo dư âm của những năm tháng rực rỡ. Cả đoàn khách đang leo núi ngang qua cũng tò mò dừng chân, ngồi trên bậc đá nghe kể chuyện xưa.

“Hồi đó, nhà họ Tôn là đầu bếp nấu cho vua đấy!”

Nói đến đây, gương mặt các cụ cũng ánh lên vẻ tự hào. Vì chính họ – là những người từng được ăn món ăn mà vua đã từng ăn!

Một du khách bên cạnh không nhịn được buột miệng:

“Vậy chẳng phải là… ngự trù sao?”

Các cụ chẳng buồn quan tâm ai hỏi, chỉ cười mỉm một cách điềm đạm rồi nói:

“Thế thì còn gì nữa? Nhà họ ấy mới kỳ lạ – đời nào cũng chỉ sinh đúng một đứa con trai, mà lạ hơn là đời nào cũng nấu ăn cho vua!”

Du khách sững sờ, không kìm được mà rút điện thoại ra tra cứu:

“Trời ơi đúng thật! Một dòng họ mà đời nào cũng nấu cho hoàng đế, vậy món họ làm ra sẽ có hương vị thế nào nhỉ?”

“Hương vị à…” – một cụ ông tóc trắng bật ra hai tiếng “chẹp chẹp”, rồi đưa ngón tay lên đếm từng món:

“Tôi chỉ nhớ món canh cá kiểu Tống, ngon cực kỳ! Có giò hun khói, cá trắm phi lê, măng non nữa, còn gì nữa thì tôi quên rồi. Chỉ nhớ húp một miếng là mềm, ngọt, thơm lừng, vị tươi cứ thế trôi từ miệng xuống tận bụng!”

“Này! Tôi từng ăn cá nhà họ Tôn làm – món đầu cá hấp ớt băm ấy! Vừa cay vừa nóng hổi, tôi thề chứ, 90 mấy tuổi đầu rồi, chưa từng ăn con cá nào ngon đến vậy!”

“Còn món cá chép chua ngọt nữa chứ!”

“Cả món cá bồng bế cũng tuyệt!”

“Hừ, nói gì thì nói, tôi thấy đậu hũ hầm nấm nhà họ làm mới là nhất!”

“Nói linh tinh! Phải là thịt viên tứ hỉ chứ! Mặn mà, mềm thơm, cắn một cái là muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi!”

“Bớt xàm đi! Phải là đầu cá hấp ớt băm mới là đỉnh! Ăn kèm thêm bát mì cán tay, chan nước sốt vào, trời ơi, món đó đúng là ngàn vàng cũng không đổi được!”

Một đám cụ già – mỗi người chỉ từng ăn đúng một món – nhưng ai cũng khăng khăng món mình ăn là số một. Mắt trợn tròn, mặt đỏ gay, run run đứng cả dậy, chẳng màng mấy đứa cháu can ngăn, tay giơ quạt hương bồ suýt chút nữa là lao vào “ăn thua đủ” vì… đồ ăn!

Mấy ông cụ run run đứng dậy, chẳng buồn để ý lời can ngăn của đám cháu, ai nấy đều giơ cao quạt hương bồ, suýt nữa thì lao vào đánh nhau thật…

Ngay lúc ấy, trên con đường trong khu du lịch Thanh Thành Sơn, một chiếc xe kéo chở đầy gà vịt đang nổ máy rầm rầm lao đi.

Gió nóng hầm hập tạt vào mặt như sóng vỗ, người lái xe – đội nón rơm, miệng ngậm cọng cỏ đuôi chó, làn da rám nắng đen bóng, chỉ có hàm răng là trắng đến lóa – cũng phải nheo mắt lại.

“Bảo Bảo, sao em nỡ bán quán ăn trong thành phố chứ? Giá đất ở Thanh Thành Sơn giờ tăng từng ngày đó nha. Mà quán nhà em ở vị trí ngon như thế, bán thì dễ, chứ sau này có tiền chưa chắc mua lại được đâu!”

Anh ta hơi ngoái đầu, lớn tiếng gọi về phía sau xe.

Gọi xong cả buổi vẫn chẳng ai đáp lời.

Chiếc xe kéo từ đường lớn rẽ vào đường làng nhỏ. Đến đoạn gờ giảm tốc, xe khẽ xóc “thình thịch” hai cái. Bên cạnh mấy lồng gà vịt ở đuôi xe, một cái đầu tóc rối bù lồm cồm thò ra.

Người đó chính là Tôn Bảo Bảo. Má cô đỏ ửng, mắt nheo lại vì nắng gắt, cầm chai nước đã bị phơi nóng hổi, uống một ngụm rồi lờ đờ hỏi:

“Hở, anh Nhị Hùng nói gì cơ?”

Xe đến gờ giảm tốc nghĩa là làng cũng gần tới.

Nhị Hùng liền cho xe chạy chậm lại – vì đoạn này thường thấy nhà chú Hai Trương thả đàn dê ở đầu làng. Nếu không để ý mà đâm trúng con nào, thì không khéo bị thím Hai Trương chửi cho sấp mặt cũng nên.

“Anh đang hỏi là, sao em lại bán cái quán ăn đó hả?”

Tiếng ve kêu râm ran khắp nơi, thêm tiếng gió, tiếng gà vịt inh ỏi, trời ạ, Nhị Hùng muốn nói gì cũng phải gào lên!

Tôn Bảo Bảo thở dài thườn thượt:

“Haizz… Ai mà rảnh tự dưng bán của gia truyền chứ, hết tiền rồi đó!”

“Sao? Là chuyện của chú Tôn à? Chuyện đó chưa giải quyết xong hả?”

Tôn Bảo Bảo ngồi dậy, đội lại cái nón cỏ bên cạnh:

“Bán quán xong thì xong luôn rồi.”

Cha cô – cũng chính là “chú Tôn” mà Nhị Hùng nhắc đến – tên đầy đủ là Tôn Bỉnh Trung. Đám bạn bè rượu chè của ông còn phong cho cái biệt danh kêu như chuông: Tôn đại thiện nhân.

Mỗi lần nghĩ tới là Bảo Bảo lại thấy tức. Thiện nhân gì chứ? Là đại ngốc của thế gian thì đúng hơn!

Nhị Hùng nghe giọng cô đầy bất lực cũng chỉ biết gãi đầu. Chú Tôn ấy… anh cũng chẳng biết nói sao cho phải.

Với người ngoài, ông ấy là người tốt?

Đúng, là người tốt!

Nhưng với Tôn Bảo Bảo, với cả người vợ đã mất hơn mười năm nay của ông thì sao?

Không đâu!

Nhà họ Tôn vì sao cuối cùng chỉ còn lại đúng một quán ăn?

Chẳng phải đều vì cái “tấm lòng lương thiện” của chú Tôn đó sao?

Trại trẻ mồ côi lớn nhất Thanh Thành Sơn – do ông lập nên.

Viện dưỡng lão to nhất vùng – cũng là ông xây.

Thậm chí ngôi trường trung học trọng điểm mà bây giờ ai cũng chen chân muốn vào – “Trung học Hồng Tinh” – cũng là do ông dựng từ hơn hai mươi năm trước.

Từ khi Tôn Bảo Bảo chào đời, phần gia sản mà lẽ ra cô được thừa kế cũng chỉ còn lại một quán ăn nhỏ và căn nhà tổ xập xệ.

Ba tháng trước, chú Tôn qua đời vì bệnh. Không ngờ trước khi mất lại có chủ nợ tìm đến tận nhà – thì ra chú từng đứng ra bảo lãnh cho một người bạn vay tiền. Kết quả là người kia trốn ra nước ngoài để tránh nợ!

Chú Tôn trả hết món nợ xong thì cũng ra đi, để lại một mình Tôn Bảo Bảo – khi ấy vừa mới tốt nghiệp đại học.

Nói thật, nếu đặt anh vào hoàn cảnh đó, Nhị Hùng cũng chỉ biết ôm đầu mà kêu trời. Nhưng ngoài Bảo Bảo và người mẹ đã mất, trong làng không ai có tư cách chê trách chú Tôn.

Ngay cả bà Trương – người nổi tiếng đanh đá nhất làng – nhắc đến chú Tôn cũng chỉ biết tiếc nuối thở dài, thêm câu “ông trời không thương người tốt”. Bởi nhà nào trong làng này mà chẳng từng được chú giúp một tay?

Cả nhà anh cũng vậy – tám năm trước, ông nội anh bị bệnh nặng, không có tiền chạy chữa, chính chú Tôn đã đứng ra lo liệu.

Giữa lúc cả hai im lặng, xe cũng vừa tới làng Vọng Thiên.

Làng nằm dưới chân núi Vọng Thiên, còn bên kia ngọn núi là khu du lịch do chính quyền phát triển. Nhưng mấy tay mê leo núi thứ thiệt thì lại thích khởi hành từ bên làng này – vì dốc cao, đường khó, cảm giác “đã” hơn.

Nhị Hùng dừng xe trước cổng nhà tổ của Bảo Bảo.

“Cỏ dại quanh nhà thì mấy người trong làng rảnh rỗi có tới dọn giúp, nhưng bên trong thì… chắc giờ chẳng còn ra làm sao rồi, haizz!”

Anh không nhịn được mà thở dài. Căn nhà này là nhà cổ trăm năm đấy – ông nội anh kể rằng ngày xưa nơi này lúc nào cũng đông nghịt người, xe cộ tấp nập về tận nông thôn chỉ để được ăn một món do ông cụ nhà họ Tôn nấu.

Tiếc là ông cụ đến tận năm 58 tuổi mới sinh được chú Tôn, mà chú thì chỉ học được chút da lông.

Rồi chú Tôn lại mãi năm 40 tuổi mới có được Bảo Bảo…

Thế nên Bảo Bảo bây giờ… anh cũng đoán được trình độ nấu nướng cỡ nào rồi.

Nói xong, Nhị Hùng quay đầu rời đi.

Tôn Bảo Bảo lục lọi trong ba lô hồi lâu mới mò ra được chùm chìa khóa.

Thế nhưng không biết có phải…Gần tới quê, lòng càng rối bời, bước chân của Tôn Bảo Bảo cũng chậm hơn hẳn mọi khi.

Trước năm sáu tuổi, cô từng sống ở căn nhà này. Sau khi mẹ mất, cô theo cha chuyển lên thành phố, rồi vì công việc của ông, lại rời khỏi Thanh Thành Sơn. Đến lúc cô vào đại học, cha thuê một căn hộ nhỏ gần trường, ngày nào cũng đi làm sớm về muộn, nói rằng muốn dành tiền mua một căn nhà trong thành phố cho cô.

Nhưng nhà còn chưa mua xong, ông đã ra đi…

Đôi mắt Tôn Bảo Bảo bất chợt đỏ hoe, cô hít mũi một cái rồi nhanh tay mở khóa cổng.

“Két…” – tiếng bản lề vang lên như vọng lại từ quá khứ xa xăm, kéo theo những ký ức tuổi thơ ùa về trong đầu. Cô đẩy tiếp cánh cổng nặng nề, một luồng không khí ẩm thấp, lành lạnh, lẫn mùi ẩm mốc phả thẳng vào mặt.

Ngôi nhà theo kiểu tứ hợp viện, vừa vào là phòng tiền sảnh. Tôn Bảo Bảo đi thẳng một mạch, băng qua đại sảnh, rồi qua hành lang, tới một gian nhà nằm ở góc tây nam.

Cô đẩy cửa, bụi bặm từ trong nhà bay ra tứ phía, ánh nắng xuyên qua làm đám bụi lơ lửng trong không khí. Cô ho sặc sụa vì ngột ngạt, vừa dụi mắt vừa cố gắng mở ra để nhìn rõ.

Bên trong là linh đường, phủ một lớp bụi dày.

Lần này cô về, chính là muốn đem hết bài vị tổ tiên đi, bán nốt căn nhà tổ này, rồi rời khỏi Thanh Thành Sơn – mãi mãi không quay lại nữa.

Nơi này với cô chỉ là mảnh đất đau buồn. Quán ăn đã bán, tiền còn đủ sống, mà căn nhà tổ tuy ở nông thôn, nhưng nằm trong khu du lịch – bán đi cũng rất dễ.

Đợi khi cầm được tiền trong tay, cô sẽ lên thủ đô!

Ba từng hứa sẽ mua nhà cho cô ở đó. Giờ ba chưa kịp làm thì… cô tự làm vậy!

Nghĩ đến đây, Tôn Bảo Bảo lau mồ hôi, mở vali, lấy ra một chiếc túi vải rồi tiến đến bàn thờ, bắt đầu gom từng bài vị tổ tiên bỏ vào, xếp ngay ngắn.

Bận rộn một hồi lâu, người cô bụi bám đầy, mặt mũi lấm lem, chui lên chui xuống cuối cùng cũng nhét xong cả mấy chục bài vị. Cô phủi tay, chống hông đứng dậy.

Ánh mắt cô nhìn về chính giữa linh đường, nơi treo đầy di ảnh tổ tiên.

Tôn Bảo Bảo liếc trái liếc phải – hình như là đủ mười tám đời rồi còn gì!

Hồi nhỏ, mỗi lần lễ tổ, cô từng hỏi ba, những người trong tranh là ai – nào là ông nội, cụ nội, cụ cố…

Theo lệ ở quê cô, chỉ những tổ tiên thật đặc biệt mới được treo tranh – thường là thủy tổ, khai tông lập nghiệp, hoặc trong vòng năm đời mà là nhân vật kiệt xuất.

Nên thường thì nhà người ta chỉ treo được vài tấm thôi, làm gì được như nhà họ Tôn!

Vì sao nhà cô lại nhiều thế? Một là vì… họ Tôn ít người. Hai là… tổ tiên cô, ai nấy đều là bậc thầy đầu bếp!

Tôn Bảo Bảo nhìn tranh mà than:

“Haa… Một dòng họ đầu bếp danh tiếng như vậy mà giờ lại tuyệt tự rồi sao?”

Nghĩ đến đó, cô chắp tay, mặt đầy trang nghiêm, đứng trước bàn thờ khấn:

“Các cụ ơi… cái sự xuống dốc của họ Tôn mình không phải lỗi của con đâu nhé, các cụ muốn trách thì tìm ba con – đồng chí Tôn Bỉnh Trung! Ổng mới mất mấy tháng trước, giờ xuống dưới rồi, có gì cứ hỏi thẳng!”

Cô vừa nói vừa cố nặn ra chút giọng nghèn nghẹn, làm ra vẻ đáng thương:

“Con cũng bất đắc dĩ mới phải bán nhà tổ và quán ăn, các cụ đừng giận con. Nếu thương thì… phù hộ con mạnh khỏe, phát tài, xinh đẹp, nhiều trai đẹp vây quanh nha!”

“Đứa cháu gái duy nhất của họ Tôn xin khấu đầu các cụ một cái… ơ…”

Vừa định quỳ xuống, cô liếc thấy nền nhà toàn bụi…

Thôi, dơ quá, chắc các cụ cũng không nỡ bắt cháu mình quỳ đâu!

“Vậy thì… cháu thay bằng cúi chào nha!”

Tôn Bảo Bảo lại chắp tay, nhắm mắt cúi người ba cái, miệng lẩm bẩm:

“Các cụ nhất định phải phù hộ con nha, có tức thì xuống tìm đồng chí Bỉnh Trung, đừng tìm con!”

Căn nhà lặng như tờ, chỉ có tiếng lá ngoài sân xào xạc theo gió. Ánh nắng từ bên ngoài bắt đầu len qua cửa lớn và các khung cửa sổ chạm khắc, chiếu thẳng vào linh đường, xua đi chút hơi lạnh âm u, mang lại cảm giác ấm nóng.

Một bóng người nhỏ bé đứng cúi mình trước bàn thờ, mắt nhắm nghiền, dáng vẻ trông chẳng khác nào “cháu hiền ngoan hiếu thảo”.

Thế nhưng…

“Á ——!”

“Đồ con bất hiếu!”

“Phá tan tổ nghiệp còn định bán luôn nhà thờ tổ, mày là đồ con cháu đại nghịch bất đạo!”

“Trời cao ơi, chẳng lẽ mộ phần nhà họ Tôn sắp nổ tung rồi sao? Sao lại sinh ra đứa phá gia chi tử thế này chứ!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc