- Đi thôi.
- Thúc công, dược sư cũng không có gì không dậy nổi, lão nhân gia ngài không cần cảm thấy mất mác.
Diệp Thần an ủi Diệp Thương Huyền nói, hắn rất hiểu tâm tình của thúc công, lão nhân gia ông ta vì Diệp gia hao phí tâm lực cả đời, thậm chí không cưới vợ sinh con, một lòng chỉ vì tộc nhân suy nghĩ, mặc dù biết thể chất người Diệp gia không có thiên phú hỏa hệ, rất khó trở thành dược sư, nhưng vẫn ôm kỳ vọng thắm thiết, hy vọng Diệp gia bảo có thể xuất hiện một dược sư, đổi lấy trăm năm bình an.
- Phải, chúng ta trở về đi thôi.
Diệp Thương Huyền gật đầu, mặc dù trong lòng hắn có chút mất mác, nhưng mà không có quá thương tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
