Cho nên cô cũng biết nịnh nọt lấy lòng.
“Lần sau vẫn là để em làm đi.” Giọng nói của cô hơi nhỏ.
Miệng ngọt ngào một chút, lại cố gắng ôm anh nhiều hơn.
Không tin anh có thể chống đỡ được.
Tống Thanh Thanh vừa quấn lấy cánh tay người đàn ông, liền bị anh nhạt nhẽo gỡ tay ra.
Cô có chút không vui, bĩu môi.
Tiếp đó liền điều chỉnh tốt tâm trạng, cô nói: “Trong nhà chúng ta còn có mấy tấm phiếu vải, một lát nữa em đi cửa hàng quốc doanh mua chút vải về, để thợ may cho anh và Tiểu Trì hai bộ quần áo.”
Cô là đau lòng cắt thịt đấy nhé.
Đây đều là phiếu vải cô giữ lại để may váy cho mình.
Ánh mắt Phó Thành đen kịt tĩnh lặng nhìn cô, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, ngây thơ thuần khiết.
Ngược lại không có tính toán gì, dường như xuất phát từ chân tâm.
Có lẽ cô thật sự thay đổi rồi.
Đã nghĩ đến việc quan tâm con trai của bọn họ.
Tống Thanh Thanh bị anh nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng thấp thỏm.
Cô cũng biết mình trước kia không giống một người vợ, không giống một người mẹ, đột nhiên biến thành vợ hiền mẹ đảm, là rất khiến người ta hoài nghi.
Phó Thành im lặng một hồi, cũng không phải rất đón nhận, anh nói: “Em tự xem mà làm, anh về quân đội trước đây.”
Tống Thanh Thanh không ngờ anh nhanh như vậy liền muốn trở về.
Vậy buổi trưa anh trở về làm gì?
Chỉ là tiện đường về rửa bát sao?
Tống Thanh Thanh đi theo Phó Thành cùng nhau đến quân đội giống như một con đỉa.
Trước kia cô ở trong thôn, đều là những người đàn ông khác tranh nhau đến theo đuổi cô, chủ động đến nhà cô dạm hỏi.
Điều kiện phong phú, sính lễ tam đại kiện một thứ cũng không thiếu của cô.
Trong đó còn có công nhân nhà máy luyện thép, công việc ổn định, lương còn cao.
Cho nên Tống Thanh Thanh thật sự chưa từng theo đuổi đàn ông.
Cô cũng không biết làm gì khác, giống như một kẻ dính người, dính lấy bên cạnh anh.
Nói thêm chút lời ngon tiếng ngọt, ôm thêm hai cái, hôn thêm hai cái, có lẽ liền có thể dỗ người đàn ông đến thần hồn điên đảo.
Tống Thanh Thanh sinh ra đã xinh đẹp, ngũ quan diễm lệ, làn da trắng nõn, nhìn một cái liền quyến rũ người khác.
Lúc này cô liền đem bản lĩnh quyến rũ người dùng đến trên người Phó Thành, bàn tay nhỏ mềm mại yếu đuối không xương quấn lấy anh, nhỏ giọng oán trách: “Anh đi nhanh quá.”
Hương thơm mềm mại như ngọc.
Uyển chuyển triền miên.
Cơ thể Phó Thành đột nhiên căng cứng, ngón tay bị cô nắm chặt cũng căng thẳng vô cùng.
Tống Thanh Thanh ở bên ngoài thật sự là càng ngày càng không biết xấu hổ!
Phó Thành vốn nên rút tay ra, nhưng lại chậm chạp không động đậy, nhẫn nhịn một hồi, anh nói: “Buông tay, ảnh hưởng không tốt.”
May mà hai người đã là vợ chồng.
Đổi thành người khác, sẽ phải bị luận tội lưu manh.
Tống Thanh Thanh nghe lời nói lạnh lùng của anh, cho dù là không vui cũng nhịn xuống, ai bảo anh là nam chính chứ! Ai bảo cô không muốn ly hôn với anh chứ.
Cô biết ngay Phó Thành không coi trọng cô.
Ngay cả ở bên ngoài nắm tay một chút cũng không vui.
Tống Thanh Thanh buồn bực không vui rút tay ra, lúc rút ra cố ý cọ vào lòng bàn tay anh hai cái.
Cô còn không biết hỏa khí của đàn ông, nhất là người đàn ông tinh huyết đang dồi dào, là không thể tùy tiện trêu chọc cọ xát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)