“Chúng con một lớn một nhỏ, hai miệng ăn, đang chờ được cho ăn đây.”
Mẹ Tống: …
Trời đánh, hóa ra là về nhà mẹ đẻ xin ăn?!
Mẹ Tống coi lương thực trong nhà còn quan trọng hơn cả mạng sống, bà ta đổi sắc mặt, thoái thác: “Tình hình nhà ta con không phải không biết, toàn bộ đều dựa vào chút lương thực mà mẹ và cha con làm lụng vất vả trên ruộng.”
Lúc này mẹ Tống cũng không xúi giục cô ly hôn với Phó Thành nữa, mà là khuyên cô hai câu hiếm hoi: “Đợi Phó Thành về, con dỗ dành cậu ta cho tốt.”
“Cậu ta đang có sức mà không có chỗ dùng, con dán vào người cậu ta, dăm ba cái là dỗ được.”
Vẻ mặt Tống Thanh Thanh vẫn là đáng thương muốn khóc.
Cô lau lau nước mắt nặn ra, giọng nói mềm mại: “Con biết rồi, mẹ.”
Cô hít hít mũi, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nhìn vô hại, cô nói: “Lát nữa con lấy mấy cái bánh bao rồi về.”
Vừa hay là ngày Tống Bùi Viễn tan học từ trường cấp ba huyện về nhà.
Tống Bùi Viễn là em trai cô, nói thân cũng không thân, nói không thân cũng thân.
Vì cha mẹ trọng nam khinh nữ, Tống Thanh Thanh liền ghét Tống Bùi Viễn được thiên vị từ nhỏ, nhưng Tống Bùi Viễn lúc nhỏ giống như miếng cao da chó, rất dính cô.
Tống Thanh Thanh vẫn không hiểu nổi tại sao trước đây Tống Bùi Viễn lại dính cô như vậy.
Cô chưa từng cho cậu ấy sắc mặt tốt, đối với cậu ấy luôn bày ra vẻ mặt khó chịu.
Hai năm nay cậu ấy đã kiềm chế hơn, không còn thân thiết với cô nữa.
Tống Thanh Thanh còn nhớ trong cuốn sách này nói, sau này Tống Bùi Viễn là một pháp y rất nổi tiếng.
Trong sách, cuối cùng thi thể của cô vẫn là cậu ấy kiểm tra.
Người đàn ông mặc áo blouse trắng giống như vầng trăng lạnh treo trên cành cây, tháo khẩu trang, găng tay, mặt không biểu cảm tuyên bố: “Là tự sát.”
Cậu ấy nhìn thấy cô chết.
Trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Tuy nhiên đôi mắt lại đỏ dần lên, hình như rất đau khổ.
Sống lưng thẳng tắp như bị nỗi đau vô hình đè cong, cậu ấy nắm chặt lưng ghế, mấy lần đau đến mức không đứng thẳng dậy được.
Đợi cậu ấy ngẩng mặt lên, đã tràn đầy nước mắt.
Giọng nói run rẩy, gọi cô từng tiếng chị.
Tâm trạng Tống Thanh Thanh phức tạp, cô cảm thấy cô và Tống Bùi Viễn căn bản không có tình chị em gì.
Giờ phút này, Tống Bùi Viễn nhìn thấy người chị đã lâu không về, chỉ khựng lại một chút, sau đó khôi phục bình thường, xa cách và lạnh lùng: “Tống Thanh Thanh, còn về làm gì?”
Ngay cả chị cũng không gọi.
Hình như cũng không chào đón cô, muốn đuổi cô đi.
Tống Thanh Thanh hừ lạnh một tiếng, nghiêm túc nghi ngờ tính chân thực của cuốn sách mà cô mơ thấy!
Cô giả điếc, coi như không nghe thấy Tống Bùi Viễn nói.
Tống Bùi Viễn nhíu mày, giọng điệu không tốt: “Hay lại gây họa rồi à?”
Tống Thanh Thanh nghe giọng điệu chất vấn của Tống Bùi Viễn trong lòng liền không thoải mái.
Cậu ấy dựa vào cái gì mà nói chuyện với cô như vậy?
Mấy năm nay Tống Thanh Thanh ở thành phố quen sống sung sướng, cái đuôi ngày xưa ở nhà cụp lại lại vểnh lên, cô phản bác: “Liên quan gì đến em!”
Tống Bùi Viễn nghe lời này càng thêm chắc chắn cô ở bên ngoài lại gây họa rồi.
Sắc mặt vốn đã lạnh càng giống như đóng băng.
Tống Thanh Thanh nói tiếp: “Chị là chị em, em dựa vào cái gì mà quản chị? Đây đúng là đảo ngược trời đất.”
Cô học được một thành ngữ liền dùng bừa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


