Lục Trầm Uyên không hỏi nữa, anh ấy cười cười: “Tôi có chút muốn kết hôn rồi.”
Đương nhiên rồi.
Phải xinh đẹp như Tống Thanh Thanh, nhưng không muốn tính cách xấu xa ngốc nghếch của cô.
Đàn ông mà, ai không háo sắc.
Trước đây Lục Trầm Uyên không phải chưa từng nhìn thấy chuyện không nên nhìn.
Lúc đó Phó Thành và Tống Thanh Thanh còn chưa kết hôn, anh thấy người đối diện cười ngọt ngào với anh trai hàng xóm, không khí xung quđột nhiên anh lạnh xuống.
Phó Thành tìm một cái cớ rời đi.
Một lát sau, Lục Trầm Uyên thấy Phó Thành kéo người ra sau đống cỏ khô, bóp gáy cô, cúi đầu hôn mạnh.
Cô gái nhỏ rên ư ử, môi bị anh hôn rách da.
Lục Trầm Uyên còn tưởng Phó Thành cũng thích cô, không thì một người tinh anh như vậy sao có thể để mình bị cô gái nhỏ tính kế.
Tuy nhiên đàn ông luôn phân biệt rõ ràng giữa yêu và dục.
Có lẽ anh chỉ là không thể không chịu trách nhiệm.
Tống Thanh Thanh biết Phó Thành phải đi làm nhiệm vụ, cũng không biểu hiện ra chút không nỡ nào.
Tâm tư lại bắt đầu rục rịch, lặng lẽ nghĩ cách nhân lúc Phó Thành đi làm nhiệm vụ mấy ngày này đến nông trường xem thử.
Nông trường cách thôn Tiểu Thủy mười mấy dặm.
Thôn Tiểu Thủy đã đủ hẻo lánh rồi, nông trường càng hẻo lánh hơn, người bị đày xuống nông trường cải tạo, mỗi ngày đều phải làm rất nhiều việc.
Nếu vốn là người làm nông thì không sao.
Nhưng cậu của cô trước đây là con trai của tư bản, thời Dân Quốc đã thi đậu đại học, sau đó đi du học, về nước liền làm giáo sư đại học.
Tống Thanh Thanh còn nhớ lúc cậu vừa tìm đến.
Cha mẹ rất hoảng sợ, chỉ là lúc đó cô còn nhỏ, không nhìn ra được sóng ngầm giữa người lớn.
Sau đó mẹ cô nói với cô đây là cậu họ xa của cô.
Nói chung là như vậy, cô có thêm một người cậu.
Người cậu này tìm đến chưa được hai năm, liền bị tố giác, sau đó bị đưa đi nông trường cải tạo.
Bây giờ Tống Thanh Thanh biết ông ấy là cậu ruột của mình, đương nhiên không thể làm ngơ rồi! Còn phải dựa vào cậu để tìm cha mẹ ruột của cô.
Rốt cuộc là không cần cô nữa.
Hay là thế nào.
Cô đều phải làm rõ.
Tống Thanh Thanh vừa giúp Phó Thành thu dọn hành lý, vừa nghĩ chuyện, không chú ý đến anh về nhà lúc nào.
Phó Thành lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Cô thu dọn hành lý cho anh rất nhanh nhẹn.
Tống Thanh Thanh thấy anh về, liền tỉnh táo lại, nở nụ cười ngọt ngào với anh: “Bây giờ anh phải đi rồi sao?”
Cô hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt lạnh lùng của Phó Thành, chỉ muốn nhanh chóng tiễn anh đi, mình cũng có thể thoải mái một chút.
Thời gian này cố ý nịnh nọt anh, suýt chút nữa làm cô mệt chết.
Hơn nữa trái tim Phó Thành này hình như làm bằng đá, cứng ngắc, cô đã ngoan như vậy rồi, anh vẫn giống như trước đây.
Phó Thành thấy nụ cười trên mặt cô, sắc mặt dịu đi một chút, “Ừ, tối nay đi.”
Tống Thanh Thanh lập tức cười tươi, còn rất nhiệt tình: “Quần áo của anh em đều thu dọn xong cho anh rồi, còn bỏ thêm chút thuốc thường dùng khi bị thương. Anh một mình ở bên ngoài, cẩn thận một chút.”
Nói xong những lời ấm áp quan tâm, cô nói tiếp: “Trời sắp tối rồi, anh mau về đơn vị đi. Không cần cố ý về một chuyến.”
Diễn xuất của cô thực sự không tốt.
Phó Thành nhìn cô chớp chớp lông mi, liền biết cô đang chột dạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
