“Tiểu Trì thích mẹ nhất.”
So với thích cha, còn thích mẹ hơn.
Phó Thành vốn không có kỳ vọng gì đối với đồ ăn cô làm.
Nhưng vào miệng, lại phát hiện ngon ngoài ý muốn.
Đột nhiên anh cảm thấy, Tống Thanh Thanh trừ bỏ xinh đẹp, cũng không phải là không có chỗ nào tốt.
Ăn cơm xong, Phó Thành đi vào bếp rửa bát.
Đợi bận rộn xong, vào phòng ngủ.
Tống Thanh Thanh đã tắm rửa xong, đang bôi kem dưỡng da của cô.
Đây là cô khó khăn lắm mới mua được từ cửa hàng cung tiêu, cho dù cô là đại mỹ nhân trời sinh, cũng phải bảo dưỡng bản thân thật tốt.
Tống Thanh Thanh bôi kem dưỡng da xong
Phó Thành cũng đã tắm rửa xong.
Cô nhìn về phía người đàn ông anh tuấn cường tráng trên giường, nghĩ đến chuyện mình sắp làm, trên mặt không khỏi nóng lên.
Tống Thanh Thanh đỏ mặt chui vào trong chăn, ôm lấy eo anh.
Cô có thể cảm giác được toàn thân người đàn ông đều rất cứng ngắc.
Phó Thành đè thấp giọng: “Đừng làm loạn.”
Tống Thanh Thanh cảm thấy muốn khiến Phó Thành thích cô, không có gì dễ dàng hơn cái này.
Mỗi lần làm nhiệm vụ trở về, Phó Thành đều rất nhiệt tình chuyện này.
Anh hẳn là, thích chứ?
Nói nữa, vợ chồng tăng tiến tình cảm.
Vốn dĩ chính là phải ôm nhiều hôn nhiều.
Tống Thanh Thanh được voi đòi tiên, vùi vào trong lòng anh, giống như một con rắn cọ tới cọ lui, giọng nói mềm mại có thể làm xương cốt người ta tê dại: “Chồng.”
Cô nâng mặt anh lên, hôn lên môi anh “chụt” một cái.
Hình như Phó Thành vẫn là không có phản ứng gì.
Tống Thanh Thanh thở dài, đã nói anh là núi băng rồi.
Nhưng giây tiếp theo, trời đất quay cuồng.
Cô bị ấn vào trong lòng anh, giọng nói Phó Thành khàn khàn, trầm thấp khiến cô sinh ra chút sợ hãi.
“Tống Thanh Thanh, là em tự mình muốn trêu chọc anh.”
“Bây giờ hối hận cũng muộn rồi.”
Rất dễ ôm.
Cô không mập, nhưng thịt đều mọc ở những nơi nên mọc.
Phó Thành hô hấp có chút căng thẳng, eo bụng săn chắc, đường nét lưu loát, anh cúi đầu hôn hôn môi cô.
Tống Thanh Thanh nhìn qua ngốc nghếch.
Đôi khi tâm nhãn cũng có chút xấu.
Nhưng miệng cô ăn vào lại là ngọt ngào.
Vừa mềm vừa ngọt.
Tống Thanh Thanh cảm giác bàn tay lớn vắt ngang eo sau của cô, sắp bóp gãy eo cô.
Cô cũng không ngờ Phó Thành tối nay còn giống như con sói đói, thô lỗ như chưa từng ăn thịt.
Tống Thanh Thanh quả thật có chút hối hận vì đã trêu chọc anh.
Cô bất mãn hừ hừ hai tiếng, muốn trốn lại đã không trốn được.
Lúc mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Tống Thanh Thanh đã không có chút sức lực nào chống cự, lúc bắt đầu còn có thể giãy giụa vô ích hai cái.
Ngày hôm sau, cô ngủ một giấc đến giữa trưa.
Lúc tỉnh lại, bụng đói kêu ùng ục.
Tống Thanh Thanh ngơ ngác ngồi trên giường một hồi, cho đến khi con trai cô đến trước mặt cô, ánh mắt cô mới dần dần khôi phục thần thái.
Mặc dù hôm qua hai mẹ con thân thiết.
Phó Lạc Trì nhìn mẹ, vẫn là có chút rụt rè, không dám đến gần.
Muốn tiến lên lại sợ bị đẩy ra.
Cậu bé xinh xắn ngoan ngoãn đứng bên cửa, có chút căng thẳng nắm chặt tay mình, nắm thành nắm đấm nhỏ.
“Mẹ, thím Lưu đưa cơm đến rồi, phải ăn cơm rồi.”
“Buổi sáng trước khi ra ngoài, cha bảo Tiểu Trì nhớ gọi mẹ dậy ăn cơm.”
Tống Thanh Thanh nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mềm mại của con trai ngoan, trái tim dường như cũng mềm theo.
Trước kia vì sao cô không quan tâm cậu bé?
Cũng không để ý đến cậu bé?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)