Xấu hổ.
Phó Thành thấy cô do dự không quyết, tưởng rằng cô lại là giả vờ: “Nhanh lên.”
Đầu Tống Thanh Thanh lắc như trống bỏi: “Lỡ như có người đến thì làm sao, bọn họ nhìn thấy chắc chắn lại nói em không đứng đắn.”
Phó Thành đã đến trước mặt cô, một tay đem người bắt vào trong lòng: “Anh khóa cửa rồi.”
Tống Thanh Thanh giãy giụa không có kết quả, bị ấn trên đùi anh.
Hơi nóng trên mặt cô sắp làm chính mình bỏng chín, cô thậm chí có thể cảm giác được ánh mắt Phó Thành rơi trên... của cô.
“Không sưng, chỉ là hơi đỏ.”
Phó Thành nói xong liền buông cô ra, đứng dậy đi tìm thuốc cho cô.
Tống Thanh Thanh vội vàng ngồi dậy, kéo quần lên, giọng nói cô nghe còn buồn bực: “Bây giờ em không đau nữa rồi.”
Phó Thành cúi đầu nhìn cô một cái: “Đừng làm loạn, bôi thuốc trước đã, tránh cho buổi tối em lại kêu đau.”
Tống Thanh Thanh nghe mà có chút bực bội.
Cô nằm sấp trên giường, vùi mặt vào trong chăn.
Giống như bịt tai trộm chuông, bản thân không nhìn thấy liền coi như cái gì cũng không xảy ra.
Cô ghét tính cách nói một là một hai là hai này của Phó Thành.
Rất bá đạo!
Còn không nói lý lẽ hơn cô.
Tống Thanh Thanh nằm sấp trên giường hừ hừ.
Cho đến khi Phó Thành bôi thuốc xong cho cô, cô mới chỉnh lại quần áo của mình.
Hôm nay cô mặc rất đẹp.
Phía trên là một chiếc áo sơ mi trắng bằng vải bông, là cô cố ý đi cửa hàng bách hóa lớn nhất trong thành phố mua vải.
Nhân viên bán hàng của cửa hàng bách hóa nói với cô, hai cuộn vải này là từ Quảng Châu mang đến, hàng tốt số lượng ít.
Nếu không phải hai người quen biết, cô ấy cũng không bán cho cô.
Quần của cô tôn lên vòng eo thon thả, đúng chuẩn một đóa hoa kiều diễm.
Tống Thanh Thanh còn tự tết cho mình một bím tóc dài lệch bên bồng bềnh.
Khiến khuôn mặt cô càng thêm nhỏ nhắn.
Lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, càng nhìn càng thu hút người khác.
Phó Thành lúc đó, cũng là bị một khuôn mặt ngoan ngoãn xinh đẹp như vậy lừa.
Anh đã mắc lừa, tự nhiên phải đòi lại thật mạnh.
Cô không biết, mỗi lần cô kêu khó chịu.
Anh ngược lại càng là không dừng lại được.
Trước kia Phó Thành còn ở thủ đô, cũng không như vậy.
Mắt cao hơn đầu, liền không nghĩ đến những chuyện này.
Cho dù là nghĩ, cũng không nghĩ đến cưới một cô gái nhỏ không có đầu óc, ngốc nghếch, lại xinh đẹp quá mức.
Anh thích người an phận, đã đọc sách, là khuê nữ nhà giàu.
Tống Thanh Thanh vừa rồi còn nấn ná không muốn đi.
Lúc này lại một chút cũng không muốn ở lại.
“Em muốn về rồi!”
Cô nói, có chút tức giận.
Phó Thành cũng không giữ lại, đứng dậy cầm áo khoác quân trang trên lưng ghế, mặc lên người ngay ngắn lạnh lùng, anh ừ một tiếng: “Đi thôi.”
Tống Thanh Thanh thấy anh cũng không thèm giữ mình.
Tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Người đàn ông này, quả nhiên không có tim.
Cô nhỏ giọng phát tác: “Sau này em sẽ không đến đây trải ga giường cho anh nữa. Ghét anh.”
Phó Thành dừng lại: “Anh sẽ tự trải giường.”
Giường trong nhà đều là anh trải.
Quần áo là anh giặt.
Bát cũng là anh rửa.
Cô vốn dĩ cái gì cũng không thích làm.
Phó Thành ngược lại không để ý cái này, mà càng để ý hai chữ phía sau.
Anh liếc cô một cái: “Buổi trưa em họ của em đến, có phải lại khuyên em ly hôn với anh?”
“Em nhất định phải ly hôn, anh liền báo cáo với tổ chức, nhân dịp này giải quyết dứt khoát, em không muốn nuôi con, nó sẽ theo anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



