"Được rồi, đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn mì Đảm Đảm!"
Nguyễn Đại Hải vốn luôn chiều chuộng con gái, ông liền cởi tạp dề rồi quay vào phòng ngủ lấy túi.
Nguyễn Khinh Khinh thay giày ra cửa trước, vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng bước chân dưới lầu, cô quay đầu nhìn về phía cầu thang.
Đập vào mắt cô đầu tiên là mái tóc đầy vẻ ngông nghênh bướng bỉnh của một thiếu niên, tiếp đó là đôi mắt lạnh lùng tuấn tú, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, đường viền hàm sắc nét, xuống chút nữa là yết hầu và xương quai xanh nhô cao.
Thiếu niên mặc chiếc áo vải màu xám đã giặt đến bạc màu, để lộ hai cánh tay gầy guộc nhưng rắn rỏi. Cổ áo đã sờn rách, vạt áo có hai miếng vá lớn rất bắt mắt, thân dưới mặc chiếc quần vải xanh cũ kỹ, đầu gối cũng có miếng vá dày cộm.
"Bộp, bộp."
Đôi chân gầy gò ẩn dưới lớp vải xanh bước lên từng bậc thang, từng bước từng bước, giống như đang giẫm lên nhịp tim của Nguyễn Khinh Khinh.
"Tránh ra."
Một giọng nói trầm khàn u tối nhưng vẫn mang nét trẻ trung vang lên bên tai. Nguyễn Khinh Khinh vội vàng lùi lại nhưng không cẩn thận va vào cánh cửa, theo bản năng khẽ kêu lên "A" một tiếng.
Tuy nhiên, thiếu niên kia chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái mà đi thẳng qua, mang theo một cơn gió, mùi mồ hôi lạ lẫm của đàn ông xộc vào mũi Nguyễn Khinh Khinh.
Nguyễn Khinh Khinh vô cùng buồn bực, cô quay đầu lại tiếp tục lén quan sát Giang Thành.
Nhìn kỹ mới phát hiện sau lưng cậu cũng có mấy miếng vá, cái này chồng lên cái kia. Theo động tác lấy chìa khóa, xương bả vai gầy gò nhô lên dưới lớp vải mỏng tang.
Nguyễn Đại Hải kẹp chiếc túi da dưới nách, vừa sơ vin vạt áo sơ mi vào quần, vừa vội vàng từ trong nhà bước ra.
Thấy thiếu niên đang quay lưng về phía nhà họ Nguyễn dùng chìa khóa mở cửa, ông vội cười chào hỏi: "Tiểu Giang, về rồi đấy à?"
"Vâng."
Giang Thành quay đầu lại nhàn nhạt nhìn Nguyễn Đại Hải một cái coi như đáp lại, sau đó bước vào nhà mình rồi đóng cửa lại.
Kiếp trước, Nguyễn Khinh Khinh rất ghét thái độ này của Giang Thành.
Rõ ràng nghèo rớt mồng tơi, nhưng đối với người ngoài lại vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo, còn rất u ám, nhìn qua đã thấy không giống người tốt. Khiến cô nảy sinh cảm giác phản cảm và sợ hãi theo bản năng.
Đến mức mỗi khi gặp Giang Thành, cô đều tránh được thì tránh, tránh không được cũng sẽ cúi đầu coi như không thấy.
Cô nhớ gia đình Giang Thành chuyển đến vào đầu năm, làm hàng xóm nửa năm trời, nhưng cô chưa từng nói với Giang Thành một câu nào, cũng chưa từng có một lần giao tiếp bằng ánh mắt.
Sau này cô đi học đại học, chuyển vào ký túc xá, sau đó lại mua nhà chung cư sống ở bên ngoài.
Giang Thành chuyển đi từ lúc nào, cô đã không còn nhớ rõ nữa.
Nếu không phải sau khi chết Giang Thành đã lo hậu sự cho cô thì cô cũng đã quên mất người này.
Điều khiến cô không ngờ tới hơn nữa là Giang Thành đã tốn rất nhiều công sức để minh oan cho cô.
Chẳng lẽ cậu thầm yêu cô sao?
Nguyễn Khinh Khinh vội lắc đầu, gạt bỏ cái ý nghĩ không thực tế này.
Chưa nói đến việc Giang Thành nhỏ hơn cô tận ba tuổi, vẫn chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch. Thì cô còn có thể cảm nhận được Giang Thành của hiện tại rất coi thường người chị hàng xóm là cô đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)