Nhắc đến tiền, Nguyễn Gia Minh đặt đũa xuống rồi lấy tay lau vết mỡ trên miệng, cười hì hì nhìn Lưu Quế Lan:
“Mẹ, mai mẹ với ba lấy được tiền từ chú hai rồi thì mua cho con cái xe nhé, con dùng để đi học.”
Lưu Quế Lan nhìn sang chồng, thấy ông ta không có ý phản đối liền đồng ý luôn:
“Mua thì mua, mai mua cho con cái xe Dương Mã.”
Nguyễn Gia Minh nhăn mặt:
“Con không thích Dương Mã.”
Lưu Quế Lan trừng mắt:
“Vậy mày muốn gì? Mua cho mày cái tên lửa cho bay lên trời luôn không?”
“Con muốn xe máy.”
Lưu Quế Lan trợn tròn mắt như hai cái chuông đồng:
“Cái gì? Xe máy á? Mẹ thấy đầu óc mày chắc bị chập rồi! Xe máy mắc lắm, mày biết không hả?”
Nguyễn Gia Minh biết người quyết định trong nhà là Nguyễn Đại Giang, nên liền nịnh nọt quay sang ông:
“Ba, giờ chiếc Gia Lăng 70 mới còn chưa tới năm ngàn. Ba nghĩ coi, nhà mình mà có xe máy, trong thôn chắc nể lắm luôn đó!”
Nguyễn Đại Giang cúi đầu, múc một muỗng cơm to.
Mấy năm gần đây, người trong thôn ra ngoài làm ăn buôn bán đều kiếm được ít nhiều, nhà cửa mới mọc lên như nấm, xe máy cũng tậu không ít.
Còn ông ta thì ra đời sớm, lại tự mình mở quán, ai cũng tưởng ông ta làm ăn phát tài. Nhưng thực tế, mấy năm nay ông ta chật vật từng ngày, đừng nói là xây nhà hay mua xe, đến tiền thuê quán mì còn phải xoay từng đồng. Nếu có được chiếc xe máy, thì năm nay ông ta cũng có thể "nở mày nở mặt" một lần ở trong thôn.
“Chờ mai lấy được tiền thì đi coi thử.”
Nguyễn Gia Minh lập tức phấn khích:
“Ba, bạn học của con có cậu mở tiệm xe, nhà mình qua đó mua chắc chắn được giảm vài trăm!”
Nguyễn Đại Giang gật đầu.
Lưu Quế Lan tuy xót tiền, nhưng nghĩ lại nếu nhà có xe máy, vừa được người trong thôn nể phục, sau này đi đâu cũng tiện cho nên cũng không lên tiếng phản đối nữa.
Cả nhà đều đầy kỳ vọng và háo hức với cuộc sống mới sắp tới. Chỉ riêng Nguyễn Tú Tú, trong lòng là một mảnh trống trải lạnh lẽo. Trời đã tối đen, quán mì lại nằm ở khu hẻo lánh, cô ta không dám chạy đi xa mà chỉ lặng lẽ trốn ngoài cửa, nghe rõ mồn một từng lời nói của người nhà vọng ra.
Cô ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đen kịt, trong lòng đầy oán hận. Oán vì nhà quá nghèo, lại càng oán vì số phận quá bất công.
Cô ta vất vả lắm mới thi đỗ đại học, ai ngờ chính sách lại nói thay đổi là thay đổi. Bắt đầu phải đóng học phí, không còn trợ cấp ăn uống. Tính hết tất cả các khoản lặt vặt thì học một năm ít nhất cũng tốn năm trăm tệ.
Nhà không thể nào xoay được số tiền đó, cũng chẳng chịu bỏ ra nhiều tiền như vậy cho cô ta đi học.
Còn Nguyễn Khinh Khinh thì sao? Rõ ràng thi rớt, vậy mà vì nhà có tiền, lại có thể ngang nhiên dùng điểm thi của cô ta để vào đại học.
Ông trời thật quá bất công!
Cô vươn vai một cái, đôi mắt đen láy như viên ngọc đen sáng rỡ, tham lam ngắm nhìn thế giới trước mặt. Không phải mơ, cô thật sự đã trở về năm mười tám tuổi. Thật tuyệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

