Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuy Nguyễn Khinh Khinh đã tỏ rõ thái độ muốn cắt đứt quan hệ với Nguyễn Tú Tú, nhưng Nguyễn Tú Tú vẫn chưa từ bỏ ý định, cô ta nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, Nguyễn Khinh Khinh sẽ tha thứ cho mình.
Và trước mắt chính là cơ hội tốt nhất.
Không chỉ chiếc váy, mà còn cả đôi xăng đan đính hoa màu vàng nhạt dưới chân Nguyễn Khinh Khinh nữa, cô ta thấy phối như vậy rất đẹp, đợi lấy được váy rồi, cô ta sẽ tìm cách khác để xin nốt đôi xăng đan.
Đợi đến lúc đi nhập học đại học, cô ta mặc nguyên bộ này, chắc chắn sẽ thu hút ánh nhìn của mọi người.
Nguyễn Tú Tú ảo tưởng rất tốt đẹp, thế nhưng Nguyễn Khinh Khinh lại không chút nể nang đập tan giấc mộng đẹp của cô ta.
"Người thì xấu mà nghĩ thì hay nhỉ, muốn tôi cho cô mượn váy à? Đợi kiếp sau đi."
Nguyễn Tú Tú xấu hổ đến đỏ bừng mặt, dường như sắp khóc đến nơi: "Khinh Khinh, chị chỉ buột miệng nói, em không muốn cho mượn thì thôi, cần gì phải dùng giọng điệu đó."
Nguyễn Khinh Khinh định đốp chát lại vài câu, nhưng khóe mắt bỗng chú ý đến hành động của Lý Ngọc Liên, cô không khỏi sững sờ.
"Bốp!"
Nguyễn Khinh Khinh lĩnh trọn một cái tát trời giáng của Lý Ngọc Liên, đầu óc ong ong, nửa bên mặt đau rát như bị xát ớt. Giây tiếp theo, cả người cô đã được Nguyễn Đại Hải ôm vào lòng.
"Khinh Khinh, con không sao chứ?"
Tiếng ù ù trong tai vẫn chưa dứt, giọng nói của Nguyễn Đại Hải nghe như vọng lại từ nơi rất xa. Nguyễn Khinh Khinh hơi hoảng hốt lắc đầu, ngay sau đó, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.
"Bố."
Nhìn bộ dạng này của con gái, Nguyễn Đại Hải đau lòng đến mức hốc mắt ươn ướt. Ông quay người tức giận trách móc Lý Ngọc Liên: "Mẹ, có chuyện gì thì từ từ nói, sao mẹ lại đánh con bé?"
Lý Ngọc Liên vẫn giữ thái độ ngang ngược, vẻ mặt hung dữ: "Tao đánh nó thì làm sao? Tao là mẹ mày, nó là cháu gái tao, tao có đánh chết nó cũng là đáng đời!"
Nguyễn Khinh Khinh lập tức òa khóc nức nở.
Làn da cô trắng hơn cả sữa, ngũ quan xinh xắn như ngọc, khi khóc đôi môi mím lại tạo thành hình dáng như đang cười, hai má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện. Mắt và mũi cô đỏ hoe, chẳng những không xấu xí mà ngược lại càng khiến người ta thêm xót xa.
Nguyễn Đại Hải bị những lời lẽ của Lý Ngọc Liên làm cho tức đến mụ mị cả người.
Từ nhỏ ông đã coi con gái như châu báu, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, đến một sợi tóc cũng không nỡ để con bị tổn thương, vậy mà mẹ ruột ông lại nói đánh chết cũng đáng đời.
"Thôi được rồi, Đại Hải, chú đừng cãi nhau với mẹ nữa. Khinh Khinh quả thực không ra gì, đáng bị dạy dỗ một trận, chú cứ chiều hư nó quá."
Nguyễn Đại Giang cũng là kẻ không biết nhìn tình hình, nói ra những lời này vào lúc này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Nguyễn Đại Hải ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng đã giận lây sang cả Nguyễn Đại Giang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










