Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chuyện gì?"
"Nhà mình hiện giờ có bao nhiêu tiền tích lũy ạ? Ý con là tiền mặt với tiền gửi ngân hàng ấy."
Nguyễn Đại Hải cười ha hả, tưởng rằng cô lại nhắm trúng cái gì khác: "Khinh Khinh, con muốn mua gì thì cứ nói đi."
Nguyễn Khinh Khinh đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Đại Hải, khoác tay ông làm nũng: "Vậy con nói thật đấy nhé, bố không được đổi ý đâu đấy?"
"Thế thì không được, nhỡ đâu con đòi mua máy bay hay tàu thủy, bố làm sao mà mua nổi?"
Nguyễn Khinh Khinh mím môi cười nói: "Con chẳng mua gì cả, con muốn giúp bố quản lý tiền nong, có được không ạ?"
Nguyễn Đại Hải vừa ngạc nhiên vừa buồn cười: "Giao tiền cho con quản lý, thế thì khác nào dùng rổ thưa đựng hạt đậu, chỉ hai ngày là lọt sạch sành sanh?"
"Ây da, không có đâu mà. Bố, con chỉ giữ sổ tiết kiệm thôi, chứng minh thư bố cầm, tiền trong đó con cũng đâu có rút ra được."
Nguyễn Đại Hải cũng không ngốc, ông đoán được con gái đang có toan tính gì.
"Khinh Khinh, bố với bác cả con là anh em ruột thịt, bác ấy gặp khó khăn, bố làm em trai có khả năng giúp được thì vẫn phải giúp một tay. Dù sao Tú Tú cũng là chị con, con nỡ lòng nào nhìn nó thi đỗ đại học mà không có sách để học sao?"
Nguyễn Khinh Khinh bực bội nói: "Chị ta có học đại học hay không thì liên quan gì đến con? Con cũng đâu phải mẹ chị ta. Sau này chị ta có đi ăn xin đến trước mặt con thì con cũng mặc kệ! Con nói được là làm được!"
Nguyễn Đại Hải cũng không để ý lắm, tưởng rằng con gái vẫn đang giận dỗi chuyện tranh cãi với vợ chồng Nguyễn Đại Giang hồi chiều.
Nói thật lòng, bác cả vốn không phải người có khiếu buôn bán, không chịu thay đổi cũng chẳng chịu tìm tòi. Bán mì bao nhiêu năm nay, trước sau vẫn chỉ có hai hương vị đó, khách hàng ăn mãi cũng chán ngấy rồi. Cửa tiệm thì bẩn thỉu nhếch nhác không biết đường dọn dẹp cho sạch sẽ, việc buôn bán ngày càng sa sút, đến tiền thuê nhà còn chẳng kiếm đủ, thà đi làm thuê còn hơn."
Thật ra Nguyễn Đại Hải cũng từng bày mưu tính kế cho Nguyễn Đại Giang, bảo ông ta sửa sang lại cửa tiệm, cải thiện hương vị, học hỏi thêm tinh túy của các quán mì khác.
Nhưng Nguyễn Đại Giang là người cố chấp, nói gì cũng không lọt tai.
Nói xong chuyện Nguyễn Đại Giang, Nguyễn Khinh Khinh lại nhắc đến Nguyễn Tú Tú: "Chị ta đã sẵn lòng bán suất học đại học, chứng tỏ chị ta cũng chẳng tha thiết gì chuyện đèn sách. Bác cả cứ nhất quyết đòi vay tiền học phí của bố cũng được thôi, nhưng bảo họ viết giấy nợ cho tất cả số tiền đã vay mượn những năm qua, ghi rõ thời hạn trả tiền."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










