Từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, làm sao cô chịu nổi cú sốc đó? Cô đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Nguyễn Đại Hải, mắng ông thậm tệ không chừa lời nào. Mà Nguyễn Đại Hải vì muốn giảm nhẹ tội cho con, trên đường tìm luật sư thì gặp tai nạn giao thông rồi qua đời.
Mất đi người cha là chỗ dựa duy nhất, cô bị cả nhà Nguyễn Tú Tú dụ dỗ, lừa chuyển hết tài sản sang tên họ để đổi lấy cái gọi là “sự tha thứ”.
Thế nhưng, chuyện đó cũng không giúp cô thoát khỏi truy cứu trách nhiệm hình sự.
Cho đến khi không chịu nổi sự cắn rứt lương tâm mà tự sát trong tù, cô mới biết suất đại học đó không phải do Nguyễn Đại Hải dùng thủ đoạn đoạt lấy. Mà là do chính bác cả và Nguyễn Tú Tú chủ động đem bán với giá trên trời cho gia đình cô.
Nghĩ tới đây, Nguyễn Khinh Khinh không khỏi nóng ruột đến mức lo lắng cực độ.
“Ba, việc mượn danh người khác là vi phạm pháp luật. Một khi bị điều tra, cả nhà mình đều có thể bị đi tù. Ba tuyệt đối không được mua suất đại học của Nguyễn Tú Tú!”
Nguyễn Đại Hải rõ ràng bị dọa sợ, sắc mặt nghiêm lại:
“Khinh Khinh, con nghe ai nói thế?”
Bây giờ là năm 1988, đúng là nhà nước vẫn chưa có luật rõ ràng về việc mượn danh thi đại học, nhưng vẫn có điều khoản liên quan đến tội “làm giả thân phận”.
Kiếp trước, cô chính là vì điều này mà bị kết án ba năm tù.
Sau khi nghe Nguyễn Khinh Khinh giải thích điều luật liên quan đến tội danh làm giả thân phận, Nguyễn Đại Hải cũng đổ mồ hôi lạnh cả người. Ông là người trung hậu, trượng nghĩa, thà chịu thiệt còn hơn làm chuyện tổn người. Nói thật thì với tính cách như vậy, ông vốn không hợp làm ăn buôn bán.
Nhưng may mắn là thời trẻ ông gặp được người vợ sinh ra trong gia đình có điều kiện. Nhờ được nhà vợ giúp đỡ, ông mới có thể gây dựng được một xưởng may có chút danh tiếng.
Cả đời Nguyễn Đại Hải chưa từng làm việc gì trái lương tâm. Ngay cả việc mua suất học của Nguyễn Tú Tú, ông cũng trả giá rất hậu. Vậy nên, khi biết mình suýt nữa phạm luật, còn suýt kéo cả con gái vào vòng lao lý, ông sợ đến thắt tim.
“Khinh Khinh, việc phạm pháp nhà mình tuyệt đối không dính vào. Ngày mai ba sẽ mang giấy báo trúng tuyển trả lại cho bác cả của con.”
Nguyễn Khinh Khinh vội vàng gật đầu, nhưng vẫn chưa yên tâm, hỏi tiếp:
“Ba, ba và bác cả có ký giấy tờ gì không?”
Nguyễn Đại Hải lập tức lắc đầu:
“Không, ba chỉ nói miệng với bác con, là sẽ mua suất học của Tú Tú với giá năm vạn tệ.”
Nghe vậy, Nguyễn Khinh Khinh bật cười lạnh.
Nguyễn Đại Hải cười khổ:
“Chưa, năm vạn đâu phải số tiền nhỏ, ba tạm thời không có sẵn. Cũng may bác con hiểu chuyện, nói cho ba từ từ xoay tiền, một hai năm gì đó cũng chờ được.”
Nguyễn Đại Giang mà hiểu chuyện?
Đó rõ ràng là một nhà sói đói ăn tươi nuốt sống người khác còn không nhả xương!
Chuyện của kiếp trước, Nguyễn Khinh Khinh không thể nói rõ hết với ba mà chỉ có thể nhỏ giọng trách nhẹ:
“Nếu thật sự hiểu chuyện thì đã không há mồm đòi ba năm vạn tệ rồi. Nếu là con, con xấu hổ không mở nổi miệng.”
“Khinh Khinh, con đừng nói vậy. Tú Tú thi đỗ đại học cũng không dễ gì, bác con đặt hết hy vọng vào nó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

