Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vì còn nhỏ tuổi nên chúng tôi không thể mang nhiều, Lưu Dao xách một giỏ nhỏ đầy đá vụn, còn tôi xách nửa túi than vụn trở về.
"Số than này mà nén thành bánh than, cũng đủ đốt trong ba, bốn ngày."
Lưu Dao ngạc nhiên hỏi: "Thật sao, chị?"
"Chứ sao." Tôi cười nói: "Sau này, mỗi ngày sau bữa ăn chúng ta ra ngoài một tiếng nhặt than. Ít nhất cũng không phải lo chết rét nữa, chị thông minh chứ?"
"Chị giỏi thật."
"Đương nhiên rồi."
Chúng tôi đang nói chuyện thì bỗng nhiên nghe thấy có người gọi: "Em là con gái chú Lưu phải không?"
Tôi ngước lên nhìn, đầu óc như nổ tung. Thật xui xẻo, tôi lại đụng phải nữ chính.
Cô ta mặc áo bông trắng tinh, bên dưới là quần đen và giày bông đen, tóc buộc lệch, đôi mắt sáng long lanh như nước mùa thu, thực sự rất đẹp.
Bên cạnh cô ta là một người đàn ông khoảng hai mươi mấy tuổi, trông khá đẹp trai, nhưng có chút già trước tuổi, tỏ ra thâm trầm.
Tôi thật sự không muốn nói chuyện với nữ chính trong tình cảnh lấm lem thế này, chỉ muốn nói rằng cô ta nhận nhầm người rồi.
Lưu Dao nhìn tôi nói: "Chị ơi, có phải chị ấy là con gái của giám đốc không? Chị ấy xinh thật."
Phải rồi, nữ chính mà, làm sao có thể không xinh đẹp? Tôi nghĩ thầm trong lòng.
Bạch Tình Tình cười nói: "Phải rồi, các em định ở lại thành phố à?"
"Ừ, mẹ em thuê nhà rồi, bọn em đi nhặt than." Lưu Dao giơ chiếc giỏ nhỏ trong tay, tự hào khoe.
Mặc dù tôi không thấy việc nhặt đồ có gì đáng xấu hổ, nhưng đối diện với Bạch Tình Tình, nữ chính, người mà số phận đã định là sẽ luôn vượt trội hơn tôi, khiến tôi cảm thấy không thoải mái khi để cô ta thấy mình trong bộ dạng thế này.
Dù sao, tôi vẫn mỉm cười chào hỏi: "Cảm ơn chị chuyện hôm trước nhé."
"Không có gì. Chỉ cần mọi chuyện ổn là được. Các em vất vả quá." Bạch Tình Tình nhìn tôi đầy thương cảm.
Tôi cười đáp: "Dù sao còn hơn một tháng nữa mới nhập học, em tìm chút việc để làm thôi."
Bạch Tình Tình còn định nói gì đó thì chàng trai bên cạnh cau mày nói: "Tình Tình, em từ bao giờ lại quen biết với những người như thế này?"
"Đây là con của chú ở cơ quan cha. Đây là anh họ chị, tên là Bạch Quang. Anh ấy tốt nghiệp đại học ở Bắc Kinh, mới về đây làm việc."
"Ồ, đúng là nhân tài rồi." Tôi thầm nghĩ trong lòng, liệu trong sách có nhắc đến nhân vật này không? Có lẽ tôi đã bỏ qua anh ta.
Bạch Quang vẫn nhìn chúng tôi với ánh mắt khinh thường, cằm ngẩng cao.
"Vâng." Lưu Dao nghiêm túc gật đầu: "Em nghe lời chị."
Chúng tôi về đến cửa nhà, trời đã tối dần. Cửa nhà hàng xóm mở toang, một cậu bé tầm tuổi tôi, có lẽ lớn hơn một chút, đang mang rác ra ngoài.
Trời lạnh thế này mà cậu ta không mặc áo bông, chỉ mặc một chiếc áo thể thao với áo len bên trong.
Quần áo cậu ta hơi bẩn, tóc dài lòa xòa. Thấy chúng tôi, cậu ta ngớ người ra rồi cười hì hì, quay vào trong nhà gọi lớn:
"Cha ơi, nhìn này, hai con đen sì!"
Lưu Dao núp sau lưng tôi, vì cô bé nhát nên không dám nói chuyện với con trai.
Vương Lâm từ trong nhà đi ra, tay xách một thùng đầy tro than, đẩy vai cậu ta một cái.
"Mày nói linh tinh cái gì thế?"
"Họ đúng là đen sì mà."
"Xin lỗi ngay! Không thì tao đánh mày đấy!" Vương Lâm gắt.
Nhưng cậu ta chẳng hề sợ, chỉ cười hì hì.
Tôi cười nói: "Không sao đâu bác, cháu vô ý bị ngã, rửa sạch là được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







