Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mẹ tôi nghẹn ngào nói: “Bây giờ nhìn lại, người ngoài còn tốt hơn cha con. Ông ấy chẳng nghĩ xem sau này cuộc sống của chúng ta sẽ khó khăn thế nào.”
“Thôi đừng nghĩ nữa.” Tôi cầm một chiếc giẻ lau rồi lau khung cửa: “Sau này coi như ông ta đã chết rồi, đừng nghĩ về ông ta nữa. Không lẽ không có ông ta thì chúng ta không sống nổi sao? Ông ta có gì tốt đâu?”
“Thúy, Thúy Hỉ…”
“Gì thế mẹ?” Tôi quay đầu nhìn mẹ.
“Con học đánh nhau từ khi nào vậy? Mẹ cảm thấy con thay đổi nhiều lắm.”
“Con chỉ đánh bừa thôi, vì cha đã bỏ rơi chúng ta, con phải trưởng thành. Mẹ yên tâm, sau này con sẽ bảo vệ mẹ.” Tôi trả lời mơ hồ.
Môi bà khẽ động đậy, nhưng rồi chẳng nói gì thêm, quay lưng lại thu dọn đồ đạc.
Nhà rất lạnh, tôi ra ngoài tìm vài khúc gỗ nhóm lửa. Trong kho than bên ngoài không có cục than nào, mẹ tôi quét sạch lớp đáy, xúc về được hai ba xẻng than vụn, sau đó lựa những cục nhỏ để đốt lửa.
Tôi và mẹ ngồi xổm bên cạnh, trộn than với nước rồi viên lại thành những cục than tròn, để khô bên cạnh để sau này đốt.
Trời đã tối, tôi không dám đi xa nên quay lại.
Trên đường về, tôi bất chợt thấy một bao khoai tây bị bỏ đi ở bãi rác, không biết ai vứt đi vì không muốn dùng nữa.
Thật ra chúng chẳng có gì tệ, chỉ là củ hơi nhỏ, đất dính bên ngoài nhiều, có lẽ là do một cô dâu mới không muốn mất công gọt nên đành vứt. Đúng là lãng phí.
Tôi nhìn quanh, không có ai. Vội vàng nhặt lấy bao khoai tây, chắc được khoảng bảy, tám cân, vì là nhặt đồ nên có chút ngại ngùng, tôi bước nhanh về nhà, tim đập thình thịch.
Mẹ tôi đã đứng đợi ở cửa, thấy tôi xách về một bao khoai tây, liền tò mò hỏi: “Con lấy cái này từ đâu thế?”
Tôi cười hí hửng xách vào nhà: “Con không thấy ai bán bánh bao, cái này là nhặt được, chúng ta rửa sạch rồi nướng ăn nhé.”
Mẹ tôi không nói gì, chỉ khóa cửa lại, cảm giác nhặt đồ ăn khiến bà có chút buồn lòng.
Tôi cười nói: “Có gì đâu, lãng phí thức ăn mới là đáng xấu hổ! Ngày xưa, đây là của quý đấy.”
Chúng tôi cùng nhau rửa sạch khoai tây, thấy lửa trong bếp lò sắp tàn, liền đặt khoai tây vào trong lò, thỉnh thoảng lật qua lật lại. Chẳng bao lâu, mùi thơm của khoai nướng bắt đầu lan tỏa.
Lưu Dao nuốt nước bọt: “Bao lâu nữa mới được ăn hả chị?”
“Giờ là được rồi.” Mẹ tôi dùng xẻng lấy một củ ra, thổi nguội rồi bẻ đôi đưa cho em gái.
Vỏ ngoài đã cháy đen, cứng như vỏ sắn nướng, bên trong vàng ươm như khoai lang nướng, mùi thơm nức mũi.
Lưu Dao cắn một miếng, cười tươi, đưa lại cho mẹ: “Ngon quá mẹ!”
Mẹ cười: “Hai đứa ăn đi, mẹ sẽ nướng thêm vài củ nữa.”
Một bao khoai, củ nhỏ, chúng tôi bỏ vào lò nướng hơn chục củ. Mỗi người ăn khoảng năm củ, cũng đủ no.
Mẹ nói với tôi: “Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, không mang được thứ gì về. Chúng ta phải quay về lấy đồ chứ?”
Tôi nói: “Chúng ta không cần quay lại đâu, con cá chắc chắn mụ già đã lấy hết rồi. Lẽ nào mẹ muốn đánh nhau với mụ ấy thêm lần nữa sao?” Rõ ràng kẻ sai không phải là chúng ta, thế mà chúng ta lại phải tay trắng ra đi.
Lưu Dao ngồi bên nghe chúng tôi nói chuyện, liên tục ngáp, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, con bé mệt nhoài.
Mẹ tôi nói: “Dọn dẹp rồi ngủ thôi.”
Tôi tìm được một chậu nhôm trong sân, đặt trên nắp ấm nước cho Lưu Dao rửa mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







