"Nếu đã vì tốt cho tớ thì trước tiên hãy sửa lại cách xưng hô của cậu đi, một câu hai câu anh Chu nghe chối tai quá, Chu Thời Lẫm là chồng tớ, không phải anh Chu của cậu, sau này, xin hãy gọi anh ta là đội trưởng Chu."
Nói xong cũng không thèm nhìn khuôn mặt đỏ như mông khỉ của Thẩm Tuyết Ngưng, cười híp mắt nói chuyện với Đỗ Xuân Phong.
"Chị Đỗ, chúng ta đi thôi."
"Một lần có thể lấy bao nhiêu? Có thể lấy nhiều hơn một chút không, chị biết đấy…"
"Mỗi người có thể lấy năm cái, nhưng nhà các em Chu Thời Lẫm thể lực tốt như vậy, năm cái có lẽ không đủ dùng, thế này đi, chị lấy phần của mình cho em, dù sao ở tuổi chúng ta cũng không cần dùng đến thứ đó nữa."
Ôn Thiển: “…”
Chị đúng là không coi cô là người ngoài.
Hai người vừa nói vừa cười rời đi, để lại Thẩm Tuyết Ngưng tức đến mức suýt nghiến nát hàm răng.
Khu vực quân đội.
Chỉ huy viên bất chợt hắt hơi một cái, anh ta xoa mũi, lẩm bẩm: "Ai đang nói xấu mình vậy."
---
Lấy xong đồ dùng kế hoạch hóa gia đình, Ôn Thiển vội vàng về nhà một chuyến, tùy tiện nhét vào một ngăn kéo rồi đi ra huyện, lần này cô không đi bộ, định bỏ ra một hào năm xu đi xe buýt.
Cũng là oan gia ngõ hẹp.
Thẩm Tuyết Ngưng cũng ở trên chuyến xe này, cô ta dường như mắc chứng hay quên, nhiệt tình gọi Ôn Thiển ngồi cạnh mình, Ôn Thiển đảo mắt, cười híp mắt ngồi xuống.
Rất nhanh.
Nhân viên bán vé bắt đầu thu tiền.
Đến lượt Ôn Thiển, cô đột nhiên kêu lên một tiếng, đỏ mặt nhỏ giọng nói: "Tuyết Ngưng, tớ quên mang ví tiền rồi, cậu trả giúp tớ trước, lát nữa tớ trả lại cậu."
Thẩm Tuyết Ngưng là đồ keo kiệt.
Lấy ra ba hào chẳng khác nào cắt thịt cô ta, nhưng nhân viên bán vé đã giục rồi, cô ta chỉ đành miễn cưỡng trả ba hào, đau lòng đến mức sắp nhỏ máu.
"Thiển Thiển, số tiền này cậu định khi nào trả?"
"Trả gì mà trả, chúng ta không phải là bạn tốt sao?!"
Thẩm Tuyết Ngưng: “…”
Một câu bạn tốt chặn họng cô ta không nói được chữ nào, trong lòng tức chết đi được, ấm ức đến mức sợi tóc cũng sắp bốc khói.
Xe buýt chạy nhanh như bay.
Đến huyện, Ôn Thiển đang nhắm mắt dưỡng thần vươn vai một cái, bước xuống xe với bước chân nhẹ nhàng, sau đó nhìn Thẩm Tuyết Ngưng xuống sau, mở miệng liền mượn hai mươi đồng.
Khiến Thẩm Tuyết Ngưng sợ đến mức lắp bắp.
"Cậu cậu cậu, tớ tớ tớ… tớ không có tiền."
Nói xong liền vội vàng bỏ chạy.
Như thể có chó sói đuổi theo.
Khiến Ôn Thiển cười mãi không thôi, tâm trạng thoải mái đi đến cửa hàng lương thực quốc doanh, mua năm cân gạo năm cân bột mì, còn mua hai cân dầu đậu nành, vì có phiếu, những thứ này tổng cộng tốn 1,2 đồng.
Nhiều hơn nữa thì vóc dáng nhỏ bé này của cô cũng không mang nổi.
Rời khỏi cửa hàng lương thực, quay đầu lại đi đến hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, mua một ít gia vị và rau củ, còn mua một chiếc bàn chải đánh răng, luôn cảm thấy dùng bàn chải đánh răng của nguyên chủ, tâm lý có chút không chấp nhận được.
Một phen mua sắm chỉ tốn 9 hào.
Trong đó đắt nhất là bàn chải đánh răng, 2 hào.
Ôn Thiển không khỏi cảm thán, tiền đúng là tiêu được lâu.
Mua xong đồ, cô định đi bắt xe, chưa đi được mấy bước đã bị người ta chặn đường.
"Cô em, đến lúc trả tiền rồi."
Người đàn ông đang nói cười cợt nhả, áo sơ mi hoa, quần ống loe, vừa cười liền lộ ra hàm răng vàng khè, chính là kẻ cho vay nặng lãi, mọi người đều gọi gã là Răng Vẩu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


