Lý lịch từ khi nhập ngũ đến nay vô cùng xuất sắc, 16 tuổi đã được đặc cách tuyển thẳng, sau đó lập được vô số chiến công, thăng tiến nhanh như ngồi tên lửa, chỉ trong vòng bảy năm ngắn ngủi, thăng lên rồi lại thăng, đè đầu cưỡi cổ anh ta.
Rõ ràng anh ta còn lớn hơn Chu Thời Lẫm tám tuổi.
Dựa vào đâu mà chiến công của Chu Thời Lẫm còn nhiều hơn anh ta, họ kém nhau ở đâu? Chỉ kém nhau ở gia thế!
Phương Quốc Đống nén giận.
"Chu Thời Lẫm không phải là người cô có thể chọc vào!"
Triệu Tố Cầm hiểu biết về Chu Thời Lẫm không nhiều, càng không coi Chu Thời Lẫm ra gì, chỉ là một thằng nhóc hơn hai mươi tuổi, ngồi lên vị trí đội trưởng đội bay cũng chỉ là may mắn.
Hơn nữa, nếu thực sự gia thế hiển hách, sao lại cưới một cô gái nông thôn.
"Nếu thực sự như anh nói, nhà Chu Thời Lẫm sao có thể đồng ý cho anh ta cưới Ôn Thiển, một người phụ nữ đến từ nông thôn?"
Phương Quốc Đống bực bội vò đầu, nói năng thô lỗ: "Nghe nói anh ta trước đây có một người yêu du học nước ngoài... thôi, nói với cô những chuyện này cô cũng không hiểu, có thời gian rảnh thì lo mà sinh con đi."
Vừa nghe đến chuyện sinh con, sắc mặt Triệu Tố Cầm liền tái mét.
Hôm sau.
Sáng sớm tinh mơ.
Lại là một buổi sáng đòi mạng.
Sáng sớm Ôn Thiển đã bị Chu Thời Lẫm lôi ra ngoài chạy bộ, dáng vẻ hai người cùng ra cùng vào lọt vào mắt không ít người, mọi người vừa cảm thán Ôn Thiển số tốt vừa cảm thán Chu Thời Lẫm độ lượng.
"Đội trưởng Chu đúng là đàn ông đích thực."
"Tôi thấy là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Ôn Thiển trông lẳng lơ như vậy, phụ nữ nhìn còn động lòng, huống chi là đàn ông."
Mấy người trao đổi ánh mắt hiểu ý nhau, cười rộ lên.
"Các cô đang nói gì vậy?"
Những lời này vừa hay bị vợ của chỉ huy viên là Đỗ Xuân Phong nghe thấy.
"Xinh đẹp thì có tội à?"
"Hai vợ chồng người ta ân ái là chuyện tốt, sau này không được nói xấu sau lưng người khác, sướng miệng nhất thời thì có ích gì, bôi nhọ hình ảnh quân tẩu chúng ta, chẳng lẽ có ai muốn làm Ôn Thiển thứ hai à?"
Mấy quân tẩu đồng loạt im bặt.
Đỗ Xuân Phong là người nhiệt tình, trong khu gia đình quân nhân cũng giống như một người chị cả, lời nói của cô ấy khá có trọng lượng, mọi người cũng rất kính trọng cô ấy.
Nghe giọng điệu của cô ấy hình như đang bênh vực Ôn Thiển.
Mấy người không khỏi cân nhắc trong lòng, sau này không thể nói xấu Ôn Thiển nữa, nhỡ truyền đến tai Đỗ Xuân Phong, cô ấy lại nói vài câu bên tai chỉ huy viên, ảnh hưởng đến tiền đồ của chồng mình thì sao.
"Chị dâu, chúng tôi không nói nữa."
"Sau này nhất định sẽ hòa thuận với Ôn Thiển."
Đỗ Xuân Phong lúc này mới hài lòng.
________________________________________
Ôn Thiển còn không biết có người đứng sau chống lưng cho mình, cô định vào thành phố một chuyến, lúc nãy khi ra ngoài Chu Thời Lẫm đã đưa cho cô mười đồng và mấy tờ phiếu gạo, sở dĩ không đưa nhiều hơn, chắc là sợ cô phạm phải thói hư tật xấu trước đây.
Nhưng như vậy cũng không ít.
Gạo hai hào một cân, nếu lĩnh gạo cung cấp hoặc dùng phiếu gạo thì chỉ cần tám xu một cân, giá bột mì cũng tương đương, tính ra, mười đồng này có sức mua rất lớn.
Nghĩ đến việc nguyên chủ tùy tiện mua một chiếc váy đã tốn hơn mười đồng, Ôn Thiển lại đau lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
