“Hôm nay cô làm rất tốt, sau này cứ làm như vậy.” Chu Trạch Nguyên đột nhiên nói với Tô Vân Noãn, đối với những người bố mẹ như vậy, anh cũng rất thất vọng.
“Đây là tiền lương của tôi, một tháng cô cho tôi năm đồng tiền tiêu vặt là được, số còn lại cô giữ hết đi.” Chu Trạch Nguyên nhìn Tô Vân Noãn, vẻ mặt nghiêm túc.
“Nhưng tôi còn nợ anh tiền mua xe đạp.” Tô Vân Noãn chưa phản ứng kịp, Chu Trạch Nguyên đưa tiền cho mình làm gì.
“Vân Noãn, nợ nần gì chứ, hai người là vợ chồng, của cậu ấy là của em, của em vẫn là của em.” Cung Kính Viễn lái xe, miệng vẫn không rảnh rỗi.
Chu Trạch Nguyên trừng mắt nhìn anh ta một cái, Cung Kính Viễn lập tức ngậm miệng lại.
“Ý anh là sau này giao hết tiền lương của anh cho tôi?” Tô Vân Noãn chậm chạp hỏi lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

