Trịnh Hân, trụ cột của đoàn văn công, cũng là đại mỹ nhân của cả quân khu. Không ít người ái mộ cô ta nhưng cô ta lại chỉ để mắt đến Cố Kiêu.
“Ây da, anh lại đây đi.” Trịnh Hân rất đỏng đảnh, bây giờ trời nắng to như vậy, cô ta tuyệt đối sẽ không ra đứng phơi nắng đâu.
Tiểu Phùng lại đi về phía trước hai bước: “Đồng chí Trịnh, có chuyện gì cô cứ nói đi. Đứng gần quá ảnh hưởng không tốt.”
Trịnh Hân suýt thì trợn ngược mắt lên trời. Làm sao, cứ như ai thèm để ý đến anh ấy không bằng. Nếu không phải có chuyện muốn hỏi thì đời nào cô ta thèm bắt chuyện với một tên lính quèn.
“Được, tôi hỏi anh, người béo ục ịch anh vừa tiễn đi lúc nãy thật sự là vợ của Tiểu đoàn trưởng Cố hả?”
Trịnh Hân tức giận giậm chân: “Vậy anh biết cái gì, đem những gì anh biết kể hết cho tôi.”
Giọng điệu ra lệnh này khiến Tiểu Phùng rất ghét, anh ấy thầm than trong lòng, cho nên đẹp thì có ích gì, với cái tính cách này, cưới về nhà khéo phải cung phụng như tổ tông ấy chứ.
Theo anh ấy thấy, đồng chí Trịnh này còn chẳng bằng đồng chí Nguyên, tuy ngoại hình đồng chí Nguyên kém hơn chút nhưng người ta thật sự rất lễ phép. Hơn nữa hình như còn rất có tiền. Tiểu đoàn trưởng nhà mình không thiệt.
“Đồng chí Trịnh, tôi chỉ phụ trách dẫn đường thôi, cái gì cũng không biết. Tôi còn có việc, đi trước đây.” Nói xong mặc kệ Trịnh Hân phản ứng ra sao, anh ấy nhấc chân chạy biến.
Chỉ còn lại một mình Trịnh Hân đứng đó hờn dỗi: “Hừ! Kết hôn rồi thì sao chứ? Lát nữa mình sẽ gọi điện cho ông nội, bắt bọn họ ly hôn!”
Nguyên Li không biết đã có người muốn giúp cô một tay rồi. Lúc này cô đã đến huyện. Tối tàu hỏa mới chạy, cô tranh thủ đi dạo quanh đây một chút.
Bộ quần áo trên người chắc đã mặc mấy ngày rồi, cô có thể ngửi thấy mùi mồ hôi nồng nặc. Từ lúc cô tỉnh lại chỉ có mỗi cái túi bên người, đoán chừng hành lý khác đều mất cả rồi. May mà tiền đều ở trong túi, nếu không thì càng phiền phức.
Quan trọng nhất bây giờ là mau chóng tìm nơi mua vài bộ quần áo. Cô muốn tắm rửa, muốn thay quần áo sạch sẽ. Tuy cô không mắc bệnh sạch sẽ nhưng cũng cực kỳ ưa sạch. Nhịn được đến bây giờ đã là giới hạn rồi.
Hỏi thăm người ta xong mới biết ở đây chỉ có hai nơi có thể mua đồ, hợp tác xã cung tiêu và tòa nhà bách hóa. Nguyên Li không phải người thích để bản thân chịu thiệt, đi thẳng đến tòa nhà bách hóa. Nhưng lượn một vòng vẫn không tìm thấy bộ quần áo nào cô mặc vừa. Dưới ánh mắt có phần ghét bỏ của nhân viên bán hàng, cô hỏi: “Đồng chí, ở đâu có thể mua được quần áo tôi mặc vừa?”
Nhân viên bán hàng trợn to mắt, biểu cảm kia dường như đang nói: Cô đang đùa tôi đấy à?
Đôi mắt nhỏ của Nguyên Li nhìn chằm chằm không chớp vào nhân viên bán hàng, khiến cô ấy sởn cả gai ốc: “Khụ! Cái đó, đồng chí à, cả cái Nhai Châu này chắc cũng không có đâu.”
Thấy Nguyên Li vẫn nhìn mình chằm chằm, cô ấy vội vàng giải thích: “Đồng chí, cô xem, bây giờ mọi người phổ biến đều ăn không đủ no, cho nên hầu như không có ai có thể mọc... nhiều thịt như đồng chí cả. Cô muốn có quần áo thì chỉ có thể mua vải về tự may thôi.”
Nguyên Li nhíu mày, may thì cũng không phải không được nhưng khâu tay ư? Cô không chấp nhận nổi chuyện này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



