Đi vệ sinh mấy lần, cộng thêm việc ép máu độc trong cơ thể ra ngoài, Nguyên Li cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn hẳn. Đương nhiên không phải cảm giác nhẹ đi về cân nặng. Đó là sự thư thái khi loại bỏ được bệnh cũ lâu năm. Ngay cả hít thở cũng thuận lợi hơn.
Đùa gì chứ, là bác sĩ toàn năng thiên tài đỉnh cấp của thế kỷ 22, chút độc cỏn con này mà không giải được sao?
Nhưng quả thật nếu không phải đổi thành cô xuyên đến, với cơ thể này của nguyên chủ, cố lắm cũng chỉ trụ được thêm một năm rưỡi nữa là hết đát.
Nằm lại lên giường, hít thở không khí trong lành, Nguyên Li chìm vào giấc ngủ say.
Tại văn phòng Sư đoàn trưởng Đường.
“Sao rồi, tra được cuộc điện thoại hôm nay Cố Kiêu nghe là từ đâu gọi tới chưa?”
Trung đoàn trưởng Tần cau mày đặt điện thoại xuống: “Rồi, lãnh đạo. Lính trực ban nói điện thoại gọi từ ga tàu hỏa tới, Cố Kiêu nghe máy, nghe vài câu rồi chỉ nói đúng một câu.”
Sư đoàn trưởng Đường đang đợi đoạn sau, kết quả thằng nhãi này lại im bặt. Sư đoàn trưởng Đường bực mình lườm anh ấy một cái: “Nói cái gì, cậu nói toẹt ra xem nào. Sao lại còn lề mề như đàn bà thế hả?”
Trung đoàn trưởng Tần thở dài: “Nguyên văn lời Cố Kiêu là: hiện giờ tôi không có tư cách cho người nhà theo quân, cô đến từ đâu thì về lại đó đi.”
Sư đoàn trưởng Đường tức giận đập bàn một cái: “Cho nên là chọc giận đồng chí Nguyên rồi, người ta mới tới quân khu làm ầm ĩ đòi ly hôn?”
Trung đoàn trưởng Tần cũng cảm thấy thằng nhóc Cố Kiêu nói chuyện không đàng hoàng, lúc này anh ấy cũng chẳng có cách nào biện hộ cho anh.
Ừm, sau khi ly hôn cô phải kiếm thật nhiều lương thực tích trữ. Cả đời này cô phải được ăn cơm ngon canh ngọt. Còn về vấn đề bảo quản lương thực, hừ hừ, dễ như trở bàn tay!
Không để Nguyên Li đợi lâu, Tiểu Phùng xách hộp cơm chạy tới.
“Chào đồng chí Nguyên!”
“Chào buổi sáng Tiểu Phùng, hôm nay có món gì ngon thế?”
Bước vào phòng bệnh, Tiểu Phùng vừa mở hộp cơm vừa nói: “Bữa sáng nhà ăn khá đơn giản, màn thầu, cháo kê ăn kèm dưa muối.”
Dứt lời thì hộp cơm cũng đã mở ra. Nhìn những hạt kê vàng óng mềm dẻo trong hộp cơm nhôm, nước cháo sánh đặc, sắc vàng rực rỡ lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, hương thơm của gạo lan tỏa tứ phía. Khóe môi Nguyên Li không nhịn được mà cong lên.
Màn thầu là loại độn bột ngô và bột mì, Tiểu Phùng sợ Nguyên Li ăn không đủ nên lấy hai cái. Màn thầu to bằng nắm tay Nguyên Li, mềm mại bông xốp, Nguyên Li cảm giác mình sắp không khống chế được nước miếng rồi.
Biết rằng sau này đều có thể được ăn những thứ này, hôm nay Nguyên Li ăn uống không còn vội vàng như hổ đói nữa. Cô dùng xong bữa sáng một cách tao nhã như nữ hoàng, vừa vặn cũng đến giờ làm việc của bác sĩ.
Phương Nhã Ninh đi theo sau một bác sĩ nam trung niên đeo kính, phía sau nữa là cô y tá trẻ hôm qua.
Bác sĩ trung niên bước lên trước, không hề vì ngoại hình của Nguyên Li mà khựng lại chút nào: “Chào đồng chí Nguyên, tôi họ Chung. Nghe nói cô bị đập vào đầu nên mất trí nhớ?”
Phương Nhã Ninh đứng bên cạnh cau mày nhìn chằm chằm vào mặt Nguyên Li, sao cô ta có cảm giác Nguyên Li hôm nay dường như không giống hôm qua nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

