Nhưng cô ta không ngờ sức ảnh hưởng của cốt truyện lại lớn đến thế, đã đưa người đến tận phòng khám rồi mà cuối cùng vẫn không thể loại bỏ đứa bé.
Một tia nham hiểm lóe lên trong đáy mắt Thẩm Tuyết.
"Cô nói cái gì thế hả? Nếu không phải cô cứ xúi giục người ta đi phá thai thì cô ấy có chịu lên bàn mổ không? Làm chuyện thất đức mà không sợ bị quả báo à? Đi đi, đi mau lên, tôi còn đóng cửa." Trần Mai lộ vẻ khinh bỉ, lập tức xua đuổi.
Cô gái trông thì văn tĩnh mà tâm địa chẳng tốt đẹp gì, bà ta đã nhìn thấy rõ dấu tay in trên mặt cô ta rồi.
Bà ta cũng chẳng sợ thái độ mình không tốt sẽ bị gây rắc rối vì nếu chuyện này vỡ lở thì đối phương cũng bị coi là đồng phạm.
Bị Trần Mai vạch trần tâm địa, sắc mặt Thẩm Tuyết sa sầm, sau đó bị bà ta đẩy ra khỏi phòng khám.
Bên ngoài, trời đã tối đen như mực.
Trần Mai khóa cửa phòng khám, quay sang dắt chiếc xe đạp dựng sát tường. Bận rộn cả ngày rồi, bà ta phải về ăn cơm.
"Này! Đợi đã! Bà đi rồi thì tôi làm thế nào?" Thẩm Tuyết đứng ở cửa giậm chân bình bịch.
Trời tối thế này, xe buýt cũng đã ngừng chạy, cô ta làm sao mà về một mình được.
Trần Mai liếc nhìn đôi giày da nhỏ dưới chân Thẩm Tuyết, hừ lạnh một tiếng: "Đúng là thói tiểu thư tư sản."
Nói rồi bà ta đạp xe đi thẳng.
Thẩm Tuyết đứng trơ trọi trong con hẻm tối om. Gió đêm mùa hè mang theo chút hơi nóng nhưng lại khiến cô ta dựng tóc gáy.
Cô ta siết chặt chiếc túi xách nhỏ màu hồng trên vai, mặt cắt không còn giọt máu, cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi hẻm. Vì quá sợ hãi và hoảng loạn, cô ta còn bị trẹo cả chân...
*
Mãi đến một năm trước, khi kết hôn với Cố Mặc Cẩn, dù tình cảm vợ chồng chưa sâu đậm và thời gian bên nhau không nhiều nhưng dẫu sao cô cũng đã có một tổ ấm riêng. Lúc ấy, cô mới lấy hết can đảm quay về đây vài lần nhưng lần nào cũng không kìm được nước mắt.
Thẩm Thù Linh dựng xe đạp trước cổng, đẩy hàng rào khu vườn nhỏ bước vào.
Cảm giác quen thuộc trong ký ức ùa về. Dù bóng đêm khiến cô không nhìn rõ đường đi nhưng nhờ ký ức khắc sâu trong lòng, cô vẫn bước chính xác lên từng viên gạch lát để đến trước cửa nhà.
Cô lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa rồi với tay bật đèn. Chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ bừng sáng cả căn nhà.
Mọi thứ vẫn y nguyên như trong ký ức: nội thất kiểu Âu tinh xảo kết hợp hài hòa với gỗ hồng sắc kiểu Trung, vừa sang trọng vừa thời thượng. Trong góc nhà vẫn còn nguyên bốn chiếc đèn bàn nhập khẩu tuyệt đẹp.
Mọi vật dụng trong nhà đều do cha mẹ cô dày công bài trí, bất kỳ món đồ nội thất nào cũng bằng mấy năm tiền lương của người bình thường và đó cũng bị coi là "bằng chứng tội lỗi" của giai cấp tư sản.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Thẩm Thù Linh rảo bước lên lầu hai, đi vào phòng mình. Cô mở chiếc tủ quần áo kiểu Âu màu trắng tinh, bên trong ngoài những bộ xám sườn rực rỡ sắc màu, còn có một chiếc két sắt màu đen.
Miếng ngọc bội mẹ để lại cho cô nằm ngay trong đó...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

