"Thù Linh, sao rồi? Xử lý xong rồi hả em?"
Thẩm Tuyết vừa nói vừa ngó vào trong phòng phẫu thuật, cửa khép hờ nên không nhìn thấy gì cả.
Cô ta cảm thấy có gì đó không đúng, sao thời gian lại ngắn như vậy, lúc phẫu thuật cũng không nghe thấy tiếng kêu đau của Thẩm Thù Linh, phải biết rằng ở đây không tiêm thuốc tê được đâu.
Ánh đèn trong hành lang lúc sáng lúc tối, cả hành lang trông vừa dài hun hút vừa tối tăm.
Thẩm Thù Linh bước về phía trước, lòng bàn tay cô toát mồ hôi lạnh, hành lang sâu hun hút lạnh lẽo này từng là cơn ác mộng vô số lần của cô.
Thẩm Tuyết thấy dáng đi nhanh thoăn thoắt của cô, sự nghi ngờ trong lòng chuyển thành bất an.
Cô ta không nhịn được lo lắng hỏi dồn: "Thù Linh, sao tốc độ phẫu thuật lại nhanh như vậy, còn chưa đến nửa tiếng, rốt cuộc là có chuyện gì vậy, em đã xử lý chưa? Nếu chưa xử lý thì phía Cảng Thành sẽ không nhận chúng ta đâu, không thể vì một mình em mà làm lỡ dở cả nhà chúng ta được, em nói một câu đi chứ..."
Dứt lời, hai người cũng đi hết hành lang, bước ra khỏi phòng khám đến con hẻm nhỏ.
Bây giờ là chập tối, mặt trời dần lặn xuống, sắc trời đã mờ tối, Thẩm Thù Linh nhìn chút ánh sáng còn sót lại này, cảm giác ngột ngạt mà phòng khám mang lại cho cô mới tan biến.
Cô quay đầu nhìn Thẩm Tuyết đang nhíu mày bên cạnh, giơ tay tát mạnh vào mặt cô ta một cái.
"Chát" một tiếng, giòn giã và vang dội!
"Chị, chị đừng nói nữa, chị đừng nói nữa..."
Thẩm Thù Linh lẩm bẩm sau khi dùng hết sức tát Thẩm Tuyết một cái, trông cô như thể sắp suy sụp.
Thẩm Tuyết bị đánh lệch cả mặt, cả người ngẩn ra, rõ ràng là không ngờ một Thẩm Thù Linh vốn luôn ngoan ngoãn lại đột nhiên ra tay đánh mình.
"Bốp!"
"Bốp bốp bốp!"
Nhân lúc Thẩm Tuyết chưa kịp phản ứng, Thẩm Thù Linh lại dùng hết sức bình sinh tát liên tiếp mấy cái nữa. Tiếng tát tai giòn giã vang vọng trong con hẻm nhỏ chật hẹp, chẳng ai chú ý đến sự việc đang diễn ra trong góc tối này.
Gương mặt Thẩm Tuyết lập tức sưng đỏ, ngay cả bím tóc đuôi sam thắt trước ngực cũng bị đánh đến rối tung, tai cô ta ù đi.
Mấy cái tát này chứa đựng sự căm hận của Thẩm Thù Linh, e là phải cả tuần mới tan hết vết sưng.
Đánh xong, Thẩm Thù Linh không nói thêm lời nào, rảo bước đến đẩy chiếc xe đạp nữ nhập khẩu hiệu Lan Linh màu trắng kem đang dựa bên cạnh rồi đạp xe rời đi.
Đây là chiếc xe hai người dùng khi đến đây. Chiếc xe đạp này là của Thẩm Thù Linh, do chú Tăng giúp cô mua ở chợ đen với giá năm trăm đồng, nghe nói cả nước có chưa đến một ngàn chiếc.
*
Tại cửa phòng khám, khi Thẩm Tuyết hoàn hồn lại sau cơn đau và tiếng ù tai, cô ta chỉ còn nhìn thấy bóng lưng gầy gò của Thẩm Thù Linh đang đạp xe đi xa.
Cô ta ôm mặt giậm chân, nghiến răng nghiến lợi rủa: "Thẩm Thù Linh, mày cứ đợi đấy!"
Dám đối xử với cô ta như vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

