Cứ để đối phương cho là như vậy đi, cô cần thời gian để tích trữ thêm một chút vật tư.
Kiếp trước, Ôn Dư Anh hoàn toàn không hề biết trong nhà mình còn có một nơi như thế này, cha mẹ qua đời quá đột ngột, cũng chưa từng nói với cô. Vẫn là sau khi bị Ôn Tri Hạ tố giác, lúc công an đến tận cửa khám xét nhà bọn họ mới bị tra ra.
Những thứ này, toàn bộ đều là bằng chứng mạnh mẽ nhất cho thấy chi họ này của bọn họ là nhà tư bản trong tương lai.
Thoáng chốc Ôn Dư Anh đã thu hết mấy chục rương đồ vào trong không gian.
Những thứ này nửa năm sau đều không thể dùng được nữa nhưng không có nghĩa là tương lai không thể dùng.
Trong tiểu thuyết đều đã nói, cuộc Vận động kết thúc vào năm 76, hiện giờ là nửa đầu năm 65, cô phải tranh thủ thời gian tiêu nhiều tiền trong tay một chút. Bởi vì lúc này tiền của Ôn Dư Anh thật sự rất nhiều, đợi đến thời kỳ mua đồ đều phải dùng tem phiếu, cô muốn tiêu tiền mua chút thịt hay vải vóc đều phải đến chợ đen.
Sáng sớm ngày thứ hai, Ôn Dư Anh liền mang theo tiền, tem phiếu trong tay đi ra khỏi nhà, đến trung tâm thương mại lớn nhất Hỗ Thị, Trung tâm thương mại Vạn Thông.
Đồ đạc bán trong trung tâm thương mại này có rất nhiều chủng loại, hơn nữa chất lượng đều rất tốt, hàng hóa nhập khẩu cũng vô cùng nhiều, ngoại trừ đắt ra thì không có khuyết điểm nào khác.
Mặc dù cha mẹ của Ôn Dư Anh đã qua đời nhưng tài sản để lại cho cô rất nhiều, đáng tiếc kiếp trước cô còn chưa được hưởng thụ bao nhiêu đã chết ở nơi đất khách quê người.
Cho nên kiếp này, Ôn Dư Anh không định tiết kiệm, phải mua mua mua.
Dù sao không gian cũng có thể chứa được rất nhiều đồ, còn có chức năng giữ tươi, cũng không sợ bị hỏng.
Sau khi Ôn Dư Anh bước vào trung tâm thương mại, nơi đi đến đầu tiên chính là tầng một.
Trước đây cô đến trung tâm thương mại, chưa bao giờ dừng lại ở tầng một, bởi vì đồ bán ở tầng một đều là những thứ linh tinh lặt vặt như hạt giống, nông cụ, đồ dùng nhà bếp, Ôn Dư Anh làm sao mà dùng đến chứ?
Nhưng lúc này không giống nữa rồi, trong không gian của cô còn có nhiều linh điền có thể trồng trọt như vậy, cho nên cô định mua các loại hạt giống đem vào linh điền của mình trồng thử, xem có thể trồng ra đồ được không.
Dù sao kiếp trước cũng đã xuống nông thôn chịu khổ nửa năm, Ôn Dư Anh vẫn đã học được cách làm ruộng.
Nghĩ đến nước linh tuyền trong không gian, Ôn Dư Anh cảm thấy cho dù cô cứ tùy tiện động tay trồng một chút, ước chừng cũng có thể trồng sống.
Nghĩ đến đây, Ôn Dư Anh càng lộ vẻ hào hứng bừng bừng với việc chọn lựa hạt giống.
“Cô gái nhỏ, tự xem đi nhé, muốn mua hạt giống gì.” Bà chủ cửa hàng thấy Ôn Dư Anh nhìn đồ đạc trong cửa hàng của mình ngẩn người hồi lâu, bèn cười nói.
Sau khi Ôn Dư Anh phản ứng lại, có chút ngại ngùng, thế là trực tiếp nói: “Phiền bà chủ gói cho tôi mỗi loại hạt giống khác nhau trong cửa hàng của bà mười túi, đóng gói lại.”
Vừa nãy lúc bà chủ nhìn thấy Ôn Dư Anh, nhìn cách ăn mặc của cô còn tưởng cô muốn lên tầng bốn xem quần áo trang sức các thứ mà đi nhầm tầng, không ngờ thật sự muốn mua hạt giống.
Khách hàng lớn đây mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
