Nhưng lúc này, cô lại sợ đối phương không thừa nhận thân phận làm vợ của mình.
Đầu dây bên kia rõ ràng lại sửng sốt một chút, sau đó mới nói: “Được rồi, bên tôi sẽ ghi lại số của cô, cho dù sĩ quan Thẩm có rảnh hay không, nửa tiếng sau tôi đều sẽ gọi lại.”
Ôn Dư Anh nghe vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội cười nói: “Được, vậy cảm ơn anh.”
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Dư Anh cũng không vội thu dọn đồ đạc nữa, quyết định cứ canh chừng bên cạnh điện thoại.
Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng như chẳng hề bận tâm đến bất cứ chuyện gì của người đàn ông kia, trong lòng Ôn Dư Anh nháy mắt liền trở nên vô định.
Thẩm Nghiên Châu kết hôn với cô, đoán chừng cũng là nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ, chắc cũng không thích cô cho lắm.
Dù sao cô cũng yểu điệu, không biết làm gì, sau khi hai người đăng ký kết hôn, Thẩm Nghiên Châu đã dùng một tháng nghỉ phép kết hôn của anh để đưa cô đến Kinh Đô một chuyến.
Một tháng hai người sống trong khu tập thể quân đội lúc đó, vẫn là Thẩm Nghiên Châu nấu cơm cho cô.
Bởi vì là con gái một lại được nuông chiều từ bé, trong nhà Ôn Dư Anh luôn có người giúp việc, làm sao cô có thể biết nấu cơm được?
Nhưng mỉa mai thay, kiếp trước sau khi xuống nông thôn, cô lại học được cách nấu cơm.
Khi còn là một đại tiểu thư, cô cảm thấy chắc chắn mình sẽ không học được chuyện nấu cơm này, sau này học được rồi, Ôn Dư Anh mới phát hiện mình cũng rất có thiên phú.
Rõ ràng là rau dại đắng như vậy, thế mà qua tay cô làm ra lại khá ngon.
Suy nghĩ của Ôn Dư Anh bay càng lúc càng xa, cô nhớ lại từng li từng tí khi ở cùng Thẩm Nghiên Châu, lại phát hiện thời gian hai người ở chung ít ỏi đến đáng thương.
Thẩm Nghiên Châu thân là sĩ quan, quanh năm suốt tháng đều ở trong đơn vị, lúc có kỳ nghỉ mới đến tìm cô.
Trớ trêu thay cô lại cảm thấy những nơi đóng quân đó đều là chốn khỉ ho cò gáy, chưa từng đồng ý theo qua đó, mà đã quen sống ở Hỗ Thị nên cô cũng không muốn đổi môi trường đến Kinh Đô sinh sống, cho nên sau khi kết hôn cô vẫn luôn ở lại Hỗ Thị.
Ngay cả việc lần này cô mang thai, cũng là do Thẩm Nghiên Châu được nghỉ phép nửa tháng, đến Hỗ Thị tìm cô thì mới có.
Cũng là vì lần đến đó, Ôn Dư Anh mới triệt để bùng nổ, cảm thấy mình không thể chịu đựng được việc Thẩm Nghiên Châu luôn đột nhiên xuất hiện rồi lại rời khỏi cuộc sống của mình, cho nên mới nghĩ đến chuyện ly hôn với anh, tìm một người có thể bầu bạn bên cô.
Sống lại một đời, Ôn Dư Anh cảm thấy mình rất ích kỷ, không hề nghĩ tới việc thỏa hiệp đến nơi Thẩm Nghiên Châu đóng quân để ở cùng anh.
Mà Thẩm Nghiên Châu cũng không biết là chiều chuộng cô hay là không có tình cảm với cô, đối với việc cô luôn ở lại Hỗ Thị, anh cũng chưa từng phản đối. Nhưng Ôn Dư Anh đoán chừng, hẳn là vế sau.
Thời gian hai người ở chung ít ỏi đến đáng thương, tình cảm tự nhiên lại càng ít ỏi đến đáng thương, cho nên lúc cô đề nghị ly hôn, đối phương mới không chút do dự mà đồng ý ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)