Bởi vì nếu để người nhà anh ta biết chuyện Ôn Dư Anh mang thai, chắc chắn hai người sẽ không còn khả năng gì nữa.
“Ôn Dư Anh, em hãy nhớ kỹ lựa chọn của mình, sau này đừng có hối hận!” Tưởng Hoài Khiêm đe dọa.
Anh ta vẫn cho rằng người Ôn Dư Anh thích là anh ta, không thể nào ngay lúc sắp ly hôn, cô lại từ bỏ anh ta để đi theo tên chân lấm tay bùn Thẩm Nghiên Châu kia được.
Gia đình bọn họ đều là tầng lớp trí thức cao, Ôn Dư Anh lại đi để mắt tới tên vũ phu chỉ biết chém giết như Thẩm Nghiên Châu sao?
Ôn Dư Anh lại lạnh lùng liếc anh ta một cái, không trả lời.
Không bao lâu sau, có xe cảnh sát tuần tra chạy tới, Ôn Dư Anh và Tưởng Hoài Khiêm đều bị đưa đến đồn công an.
“Đồng chí, đồng chí nam kia nói anh ta tưởng cô chưa có đối tượng nên mới muốn theo đuổi cô, không phải cố ý quấy rối cô, sau này sẽ không tái phạm nữa. Phía chúng tôi cũng đã tiến hành giáo dục anh ta, chuyện này, cô xem hay là cứ bỏ qua như vậy đi?”
Trong đồn công an, một viên công an nhìn Ôn Dư Anh với vẻ mặt nghiêm túc nói.
Nhà họ Tưởng ở Hỗ Thị cũng coi như là một gia tộc khá lớn, việc vớt một người từ đồn công an ra là chuyện đơn giản hơn bao giờ hết.
Ôn Dư Anh có thể chắc chắn rằng cho dù cô có nói bỏ qua hay không thì hôm nay đối phương cũng sẽ được thả ra.
Cho nên Ôn Dư Anh cũng không rối rắm quá nhiều, liền đồng ý với lời khuyên của công an.
Chỉ cần dạo gần đây người đàn ông này đừng đến quấy rầy mình nữa, cô cũng không có nhiều tâm trí để so đo với anh ta, thù này sau này từ từ báo cũng được.
Chuyện quan trọng nhất của cô hiện giờ chính là đến quân khu tìm Thẩm Nghiên Châu, bình an sinh đứa con của hai người ra, trước khi đi cô dự định sẽ tặng thêm cho Tưởng Hoài Khiêm một món quà.
Tên cặn bã Tưởng Hoài Khiêm này chính là kiểu đứng núi này trông núi nọ, vừa thèm muốn nhan sắc của cô, đồng thời lại nhòm ngó quyền thế gia đình của vị hôn thê.
Cho nên nếu câu nói vừa rồi của cô truyền đến tai Tưởng Hoài Khiêm, đoán chừng đối phương cũng không dám đến trêu chọc cô nữa.
Ôn Dư Anh gọi một chiếc xe rùa nhỏ trở về ngôi nhà kiểu Tây của mình, nhìn căn nhà bản thân từng sống bao nhiêu năm này, Ôn Dư Anh chỉ cảm thấy hốc mắt ươn ướt.
Ngôi nhà kiểu Tây này là do cha mẹ để lại cho cô, hai năm trước sau khi cha mẹ cô qua đời vì tai nạn giao thông, chỉ còn lại một mình cô sinh sống ở đây.
Người giúp việc của nhà cô là thím Vương cũng chỉ đến đây dọn dẹp vệ sinh và nấu cơm mà thôi chứ không ở lại, cho nên ngày thường Ôn Dư Anh sống một mình ở Hỗ Thị vẫn rất cô đơn.
Nhưng bởi vì không muốn đi theo chồng quân khu, cô cảm thấy mình không chịu được khổ, cho nên thà cô độc một mình ở lại Hỗ Thị cũng không đồng ý đi theo chồng.
Lúc này vẫn chưa đến giờ cơm, thím Vương cũng chưa qua đây.
Như sực nhớ ra điều gì, Ôn Dư Anh vội chạy về phòng, lấy miếng ngọc bội mẹ để lại cho mình ra.
Kiếp trước, miếng ngọc bội này đã bị Ôn Tri Hạ lừa lấy mất.
Trước khi sự kiện nhà tư bản bị đưa đi cải tạo bùng nổ, Ôn Tri Hạ đã tìm đến cô nói rằng có thể sắp xếp công việc cho cô, chỉ cần cô giao miếng ngọc bội này cho cô ta.
Có công việc ở trên thành phố, cô sẽ không phải xuống nông thôn nữa.
Lúc đó Ôn Dư Anh sợ hãi việc mình phải xuống nông thôn đến chết đi sống lại, bên cạnh lại cô lập không người giúp đỡ, Tưởng Hoài Khiêm cũng sắp kết hôn với người phụ nữ khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

