“Nhanh vậy sao?” Giáo sư Lâm có chút bất ngờ nói.
“Vâng, đã quyết định đi thì không thể trì hoãn, chẳng phải bác Lâm đã nói với cháu thế sao?” Ôn Dư Anh mỉm cười nói.
Cô về nhà đã suy nghĩ, cảm thấy mình vẫn nên nhắc nhở một chút, để nhà bác Lâm trong khoảng thời gian này đừng phát biểu những lời lẽ quá khích.
Những lời lẽ này, trong tương lai đều sẽ bị xem là bằng chứng đanh thép nhất của một nhà tư bản.
“Bác Lâm, cháu nghe nói không lâu nữa cấp trên sẽ thực hiện một cuộc Vận động toàn dân xuống nông thôn.” Ôn Dư Anh đột nhiên nói.
Cuộc Vận động xuống nông thôn xây dựng tổ quốc này thật ra đã được nhắc đến suốt, giáo sư Lâm cũng không thấy có gì lạ.
“Đúng vậy, nghe nói một vài nơi đã bắt đầu thực hiện rồi nhưng không phải đều là tự nguyện đi sao?” Giáo sư Lâm thắc mắc hỏi.
Nào ngờ Ôn Dư Anh lại lắc đầu, sau đó nói: “Bây giờ trong thành phố ít việc làm nhưng lại đông người, sau này sẽ thế nào cũng không nói chắc được. Nhưng mà bác Lâm, trong vòng nửa năm tới bác vẫn không nên phát biểu bất cứ luận điệu gì, hoặc nói những lời không nên nói trước mặt sinh viên.”
Ôn Dư Anh chỉ có thể nhắc nhở đến thế thôi. Nói nhiều hơn nữa, e là cô sẽ rước họa vào thân.
Nào ngờ giáo sư Lâm lại chẳng hề để tâm mà xua tay, sau đó nói: “Ây, không sao đâu, cháu đừng lo cho bác.”
Ôn Dư Anh biết không khuyên được nữa, đành lấy nước linh tuyền đã chuẩn bị sẵn ra, đưa cho ba người nhà giáo sư Lâm mỗi người hai chai, rồi nói: “Thứ này là đồ cha cháu để lại cho cháu để bồi bổ sức khỏe, đừng xem thường nó, lúc nguy cấp có thể cứu mạng đấy.”
Ban đầu nhà họ Lâm đều từ chối không nhận nhưng dưới sự kiên quyết của Ôn Dư Anh, họ đành phải nhận lấy.
Ôn Dư Anh không dám nói thêm gì nữa, chuyện mình có nước linh tuyền, dù là người thân thiết đến đâu cô cũng sẽ không nói cho họ biết.
Đồ đã đưa cho họ rồi, đến lúc đó có thể dùng vào việc quan trọng hay không, phải xem vào vận may của nhà bác Lâm thôi.
“Bác Lâm, ngày mai cháu phải chuẩn bị đồ đạc nên sẽ không qua chào tạm biệt hai bác nữa, hai bác tự bảo trọng nhé.” Ôn Dư Anh lại nói.
“Được, chính cháu mới phải bảo trọng nhiều vào, đến lúc đó để Tri Ý tiễn cháu ra ga nhé?” Giáo sư Lâm lại nói.
“Không cần đâu ạ, cháu tự ra ga được rồi, cũng không có nhiều đồ đạc. Một vài vật dụng sinh hoạt, cháu đã gửi trước đến tỉnh Vân rồi, không cần phải mang theo người.”
Đồ đạc đều bị cô giấu trong không gian rồi, bây giờ cô đang mang thai, không tiện mang vác nhiều đồ như vậy.
Nhưng nhiều thứ trong không gian của cô đến lúc đó đều phải lấy ra dùng, cần phải hợp thức hóa nguồn gốc của chúng vì vậy Ôn Dư Anh vẫn phải gửi một ít vật tư đến tỉnh Vân.
“Được, cháu tự quyết định là tốt rồi.” Giáo sư Lâm nhìn Ôn Dư Anh, chỉ cảm thấy dường như chỉ sau một đêm, cô bé mà ông ấy nhìn theo từ nhỏ đến lớn này đã trưởng thành hơn rất nhiều, sắp xếp mọi việc đâu ra đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

