Hắn đang ngồi xổm, hơi nhón chân lên. Khi nhìn thấy ánh đèn xe công an nhấp nháy ven đường, Lưu Diệu Tổ không thể ôm tâm lý ăn may, nghĩ rằng mình có thể thoát nạn được nữa.
“Bây giờ người đang ở đâu?” Công an đi đến trước mặt Ôn Dư Anh lên tiếng hỏi.
“Vẫn đang ở trong nhà của chị Anh Anh. Chúng tôi vẫn luôn canh chừng, chưa có ai đi ra cả.” Lâm Tri Ý ở bên cạnh Ôn Dư Anh trả lời thay cô.
Đồng chí công an gật đầu, sau đó nháy mắt với ba người đồng đội khác, chuẩn bị vào nhà bắt người.
Có được thăng chức hay không, phải xem đợt này rồi.
Trong thời kỳ đầy biến động này, thế mà lại có kẻ to gan dám bất chấp luật pháp, nửa đêm nửa hôm lén lẻn vào nhà người khác, lá gan này đúng là quá lớn.
Ôn Dư Anh thấy mấy đồng chí công an chuẩn bị đi bắt người, vội vàng gọi họ lại.
“Đồng chí công an.”
“Sao vậy?” Đồng chí công an vừa nói chuyện quay đầu lại hỏi.
Chỉ thấy Ôn Dư Anh lấy chìa khóa cửa chính của nhà mình ra, sau đó lên tiếng: “Đồng chí công an, lúc nãy tôi ra ngoài, sợ hắn bỏ trốn nên đã khóa trái cửa chính lại rồi, các anh cầm lấy chìa khóa đi.”
Đồng chí công an kia rõ ràng hơi sững sờ, sau đó mới nhận lấy chìa khóa của Ôn Dư Anh, gật đầu với cô rồi nói: “Ý thức quan sát và tự bảo vệ bản thân của đồng chí nữ này rất tốt.”
Ôn Dư Anh nhìn công an trước mặt, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tôi chỉ là muốn khiến những kẻ phá hoại sự đoàn kết của quốc gia phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
Cô vừa nói ra lời này, sự việc liền trở nên nghiêm trọng.
Vốn dĩ chỉ là ân oán cá nhân, lúc này trực tiếp chụp cho kẻ lẻn vào nhà cô một cái mũ “phá hoại đoàn kết”, ngay cả vẻ mặt công an cũng nghiêm túc hơn không ít.
Lúc công an quay người rời đi, Ôn Dư Anh không nhịn được sờ sờ bụng mình, trong lòng hiểu rõ hôm nay mình phát hiện trong nhà có người lẻn vào là do em bé trong bụng nhắc nhở cô.
Hàng xóm láng giềng nhao nhao cảm thấy vận khí của Ôn Dư Anh rất tốt nhưng đồng thời cũng thấy cô đáng thương, cha mẹ qua đời, chồng ở xa trong quân khu, bản thân sống một mình, lại còn xinh đẹp như vậy, bị người ta nhòm ngó không có gì kỳ lạ.
“Anh Anh à, không phải thím nhiều lời, cháu sống một mình như vậy đã không còn an toàn nữa.” Có hàng xóm tiến lên nhắc nhở Ôn Dư Anh.
“Cháu biết, cho nên cháu đã quyết định rồi, sẽ đến đơn vị theo quân, tìm chồng cháu.” Ôn Dư Anh nói với mọi người.
Câu nói này cũng coi như gián tiếp tạm biệt tất cả mọi người.
“Nên như vậy, vợ chồng không ở cùng nhau sao mà được.”
“Đúng vậy đúng vậy, khi nào thì đi?”
Lúc mọi người vừa định hỏi thêm gì đó, công an đã đi tới bảo Ôn Dư Anh lên xe, nói muốn đưa cô đến cục công an lấy lời khai.
Lâm Tri Ý thấy vậy cũng muốn đi theo.
“Sau khi chị Anh Anh đi ra, người đầu tiên nhìn thấy là tôi, tôi biết rõ ngọn nguồn vụ án này, tôi muốn đi cùng chị Anh Anh.” Lâm Tri Ý nói.
Ôn Dư Anh vô cùng cảm kích nhìn gia đình giáo sư Lâm, lại thấy bác Lâm gật đầu với cô, ra hiệu cô đừng lo lắng.
Thật ra Ôn Dư Anh không lo lắng gì, lần này, cô nhất định phải bắt gia đình Ôn Tri Hạ trả giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)