Có thể là vì sống lại một đời, bản thân quá quan tâm đến đứa bé này, cho nên chỉ cần liên quan đến chuyện của đứa bé, cô đều sẽ đặc biệt nhạy cảm.
Sau khi mở mắt ra, Ôn Dư Anh vừa định đứng dậy đi rót ly nước uống, đột nhiên nghe thấy ở lối cầu thang truyền đến tiếng bước chân cực kỳ nhỏ.
Nhà có trộm rồi. Đây là suy nghĩ đầu tiên của Ôn Dư Anh.
Cô có thể cảm nhận được, tiếng bước chân của đối phương đang hướng về phía phòng mình ngày càng gần, mà tim Ôn Dư Anh cũng sắp nhảy lên tận cổ họng rồi, sợ hãi đến mức toàn thân đều cứng đờ.
Đột nhiên, cô nhớ ra mình có không gian, thế là lập tức nhắm mắt lại, ý niệm lóe lên liền tiến vào bên trong không gian.
Ở bên trong không gian, Ôn Dư Anh có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Cô cảm nhận được cửa phòng mình bị người ta nhẹ nhàng đẩy ra, tiếp đó, người nọ đi về phía giường của cô.
Sau đó liền nghe thấy tiếng chăn bị lật lên, có thể là thấy cô không ngủ trên giường, người nọ bắt đầu lục lọi tung tóe trong phòng cô.
Ôn Dư Anh hoàn toàn không biết người bên ngoài là ai nhưng đối phương đã dám trắng trợn lẻn vào nhà cô như vậy, chắc chắn là nhắm vào mục đích gì đó mà đến.
Người này to gan như vậy, dám trực tiếp xông vào nhà người khác, Ôn Dư Anh cảm thấy giả sử đối phương biết cô đã nhìn thấy dáng vẻ của hắn, có khi sẽ giết người diệt khẩu cũng nên.
Mỗi ngày trước khi ngủ cô đều sẽ kiểm tra nhà cửa khóa kỹ cửa nẻo, tại sao người này vẫn có thể lặng yên không một tiếng động mà vào được?
Đột nhiên, Ôn Dư Anh nhớ ra, trước đây hình như Ôn Tri Hạ từng lấy chìa khóa cửa nhà cô.
Vậy sẽ là anh trai của Ôn Tri Hạ là Ôn Vĩnh Toàn sao? Chắc cũng không phải, người bác cả kia của cô rất để ý đến danh tiếng của mình, sao có thể để con trai ông ta đến mạo hiểm chuyện này.
Chính vì quá để ý danh tiếng, cho nên ông ta đỏ mắt thèm khát gia sản mà cha cô để lại nhưng lại chưa bao giờ dám thể hiện ra ngoài, chỉ tìm đủ mọi lý do muốn đến nhà cô, tìm ra căn mật thất cất giấu tài sản đó.
Hai người này đều không thể, vậy thì chỉ có một người có khả năng được phái đến, đó chính là anh họ của Ôn Tri Hạ là Lưu Diệu Tổ.
Nghĩ đến mỗi lần đối phương gặp mình, nhìn mình bằng ánh mắt dâm đãng đó, Ôn Dư Anh hận không thể để người này tốt nhất là chết xa một chút.
Ôn Dư Anh ở trong không gian tuy không nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài nhưng lúc này cô đã đoán được bảy tám phần sự việc rồi.
Đối phương lục lọi tung tóe trong phòng cô, quả thật không tìm ra được thứ gì, thế là liền ra khỏi phòng, đi sang phòng cách vách.
Nghe thấy tiếng bước chân đi xa, Ôn Dư Anh lập tức đi từ trong không gian ra.
Không gian này của cô có một điểm bất tiện, đó là cô đi vào từ đâu, lúc đi ra vẫn sẽ ở ngay chỗ đó, không thể di chuyển.
Mặc dù trong phòng tối đen như mực nhưng Ôn Dư Anh vẫn xuyên qua ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, nhìn rõ cảnh tượng trong phòng bị người ta lục lọi bừa bộn.
Người này đã dám trắng trợn xuất hiện trong nhà cô lục lọi đồ đạc như vậy, Ôn Dư Anh cảm thấy chắc chắn đối phương đã chuẩn bị sẵn ý định nếu bị cô phát hiện, sẽ diệt khẩu cô mà đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

