Tiêu Đống Quốc vốn đang ôm một bụng tức giận cũng lập tức quan tâm nhìn về phía cô: “Đầu em không sao chứ?”
Tô Thanh Nhiễm cúi đầu lắc lắc, vành mắt đỏ hoe ngấn lệ.
Những người hàng xóm vây xem thấy bộ dạng thảm thương của cô cũng không khỏi hít một hơi lạnh, lòng chợt dâng lên niềm thương cảm.
“Đồng chí Tô, đầu của cháu... làm sao thế này?”
Vừa rồi họ chỉ nghe Thẩm Vân Phương kể rằng hôm qua Tiểu Quân chọc giận đồng chí Tô nên bị đánh một trận, đêm về sốt cao phải vật vã ở bệnh viện cả đêm.
Mọi người còn đang bênh vực cho hai mẹ con cô ta. Con trai mà, nghịch ngợm một chút cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là một trò đùa ác ý, có đến mức đánh người ta phải đi bệnh viện lúc nửa đêm không?
Nhưng cũng không ai nói đồng chí Tô bị thương nặng đến thế này!
Tô Thanh Nhiễm liếc nhìn vẻ mặt của mọi người một lượt, lập tức hiểu ra lời của Thẩm Vân Phương lại khiến họ hiểu lầm.
Kiếp trước cũng vậy, cô ta nói bóng nói gió đổ tội Tiểu Quân sốt cao lên đầu cô, thậm chí những lần sốt sau này cũng đều là do di chứng của lần này.
Cái nồi này không những cô không thể đội, mà còn phải ném trả lại mới được.
“Cháu không sao. Hôm qua đồng chí Thẩm bàn với cháu chuyện đổi công việc, cháu nhất thời không nghĩ thông nên có tranh luận với chị ấy vài câu. Thằng bé Tiểu Quân hiểu lầm là cháu bắt nạt mẹ nó nên mới...”
Nói rồi, Tô Thanh Nhiễm đúng lúc đưa tay lên đỡ trán: “Đồng chí Thẩm, chị cũng thật là, con có lỗi thì từ từ dạy bảo, không cần phải vừa đánh vừa mắng như vậy. Chị xem, dọa thằng bé sợ đến thế kia, lỡ sau này để lại di chứng thì phải làm sao?”
Mọi người nghe xong ai nấy đều biến sắc.
“Bàn chuyện đổi công việc? Một người là nhân viên văn phòng, một người là công nhân phân xưởng, đổi thế nào được?”
“Thằng bé Tiểu Quân này cũng thật là nghịch ngợm, mới đến đây mấy hôm đã làm cả khu tập thể gà bay chó sủa, đúng là phải dạy dỗ lại cho đàng hoàng.”
Tiêu Đống Quốc đứng bên cạnh với vẻ mặt mệt mỏi cũng lộ ra vẻ hài lòng: “Thanh Nhiễm, thực ra em không nhất thiết phải đến phân xưởng. Em có năng lực, sau này có thể thi vào vị trí khác.”
Nói xong, ánh mắt Tiêu Đống Quốc dừng lại trên trán cô đang quấn băng gạc, không khỏi thấy xót xa.
Vị hôn thê này của anh ta vẫn là người có lòng tốt.
Chỉ là từ nhỏ sống trong điều kiện sung túc, được cả nhà cưng chiều nên có hơi tiểu thư cũng là chuyện bình thường.
Hôm qua quả thực anh ta có hơi nóng vội, không nên hung dữ với cô trước mặt mọi người như vậy.
Đợi sau này kết hôn rồi từ từ dạy bảo cô là được.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Tiêu Đống Quốc lại thêm vài phần thương xót và nồng nhiệt.
Tô Thanh Nhiễm thấy trong lòng buồn nôn, liền dời ánh mắt đi chỗ khác: “Em sẽ đến gặp giám đốc nhà máy để nói chuyện trước. Chuyện đổi công việc này phải được ông ấy gật đầu mới được, không phải em muốn đổi là đổi được. Dù sao thì trình độ học vấn của đồng chí Thẩm cũng không đủ, em chỉ có thể cố gắng hết sức.”
Thẩm Vân Phương bị niềm vui sướng khổng lồ bao trùm, chỉ nghĩ rằng khổ nhục kế của mình đã có hiệu quả, đâu có nghe ra ý tứ trong lời nói của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
