Thẩm Vân Phương sững người tại chỗ một lúc lâu, khi phản ứng lại vội vàng định kéo cô: “Đống Quốc...”
Tiêu Đống Quốc lúc nãy cũng ngây người ra, sau khi hoàn hồn liền vội lên tiếng quát: “Tô Thanh Nhiễm, em làm gì vậy, nó chỉ là một đứa trẻ, em...”
Chưa nói hết câu, Tô Thanh Nhiễm đã biết anh ta định nói gì tiếp theo: “Em em em, em chấp nhặt với một đứa trẻ làm gì... Tiêu Đống Quốc, anh có thể có chút sáng tạo hơn không?”
“Ý của anh là, Thẩm Vân Phương chỉ cần nói vài câu là đầu của tôi bị rách oan uổng à?”
“Còn nữa, công việc của tôi không liên quan gì đến Thẩm Vân Phương, dựa vào đâu mà nói tôi cướp việc của cô ta? Một đứa trẻ lớn từng này, nếu không có người sau lưng nói ra nói vào, nó có thể nói ra những lời như vậy không?”
Tiêu Đống Quốc nheo mắt, dường như cũng nhận ra điều này.
Nhưng anh ta vẫn chọn cách bao che cho mẹ con Thẩm Vân Phương: “Lần này là Tiểu Quân không đúng. Nó cũng chỉ vì thấy mẹ nó làm việc vất vả quá nên thương mẹ thôi.”
Tô Thanh Nhiễm giễu cợt nhếch môi: “Thế tôi đi làm thì không vất vả à!”
“Em còn trẻ, không giống cô ấy còn phải mang theo một đứa con...”
“Tôi trẻ nhưng tôi tiểu thư! Làm mẹ thì phải mạnh mẽ! Cô ta thích hợp chịu khổ hơn tôi!”
Thẩm Vân Phương đau lòng nhìn con trai đang khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nghiến răng nặn ra một nụ cười: “Đống Quốc, hay là cứ để Thanh Nhiễm làm việc ở văn phòng đi. Công việc tạm thời ở phân xưởng của em tuy có hơi vất vả một chút, nhưng vì Tiểu Quân, em sẽ cố gắng.”
Tô Thanh Nhiễm bị chọc cho bật cười: “Cô đúng là biết cách tự dát vàng lên mặt mình nhỉ. Người không biết còn tưởng công việc của tôi là do cô nhường cho tôi đấy. Bọ hung đeo mặt nạ - vừa thối vừa không biết xấu hổ!”
Tiêu Đống Quốc thấy lời lẽ cô thô tục, bỗng nhớ lại lần trước đến thăm giáo sư Tô, lần đầu tiên gặp cô ở nhà họ Tô.
Lúc đó cô rực rỡ như một đóa hồng trắng đang nở, nói chuyện với cô như được tắm trong gió xuân.
Mới qua bao lâu mà sao lại như biến thành một người khác?
“Thanh Nhiễm, em có thể độ lượng một chút được không? Mẹ con Vân Phương côi cút không dễ dàng gì. Nếu không phải vì cứu mẹ anh, Tiểu Quân cũng sẽ không trở thành trẻ mồ côi. Đây là chúng ta nợ họ...”
“Dừng lại!” Tô Thanh Nhiễm lạnh lùng cười khẩy: “Anh nói cho rõ, đó là nhà họ Tiêu các người nợ, liên quan quái gì đến tôi?”
“Tiêu Đống Quốc, nếu anh thật sự áy náy, chi bằng cưới luôn cô ta đi. Như vậy anh có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc cho mẹ con họ! Trẻ con ở tuổi này cần nhất là một gia đình trọn vẹn.”
Thẩm Vân Phương đứng bên cạnh nghe Tô Thanh Nhiễm bảo Tiêu Đống Quốc cưới mình, tuy biết đó là lời nói trong lúc tức giận nhưng vẫn không khỏi nảy sinh một tia mong đợi.
Nào ngờ vừa ngẩng mắt lên lại thấy Tiêu Đống Quốc đang nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Nhiễm, trong ánh mắt đó rõ ràng còn ẩn giấu sự thất vọng và yêu thương.
Lòng Thẩm Vân Phương chua xót. Khi nghe tiếng Tiểu Quân khóc, cô ta lại tức giận định đánh nó.
“Khóc khóc khóc! Không biết con không cha bị người ta ghét à! Con còn mặt mũi mà khóc!”
Lần này, Tiêu Đống Quốc lại không đến kéo cô ta ngay lập tức mà lại tiến lại gần Tô Thanh Nhiễm vài bước.
“Nhiễm Nhiễm, anh biết em đang nói trong lúc tức giận. Anh đã hứa với giáo sư Tô sẽ cưới em, không thể nuốt lời được. Nhưng tính cách này của em thật sự phải sửa đổi đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

