Cha Cố kích động một đêm không ngủ, lúc này nhìn thấy tờ giấy vẫn còn có chút hoang mang, không dám tin.
Cố Hiểu Huệ khẽ ho một tiếng, nhắc nhở: “Cha, tiền...”
Cha Cố hoàn hồn, vội vàng lấy ra một phong bì từ trong túi: “Trong này là bảy trăm tệ, còn có một ít tem phiếu. Đại đội Hướng Dương Sơn ở nơi hẻo lánh, không tiện mua đồ, trước khi đi hai đứa chuẩn bị thêm ít đồ mang theo.”
Tô Thanh Nhiễm nhận lấy phong bì, tay khựng lại: “Chú, cháu và Hiểu Huệ đã nói là bốn trăm...”
Cố Hiểu Huệ giật lấy phong bì rồi nhét thẳng vào túi cô: “Ba trăm còn lại là phí ổn định cuộc sống cho thanh niên trí thức, cậu cứ cầm lấy.”
Tô Thanh Nhiễm cười lắc đầu: “Hai năm nay văn phòng thanh niên trí thức đã dần dần hủy bỏ phí ổn định cuộc sống rồi, cho dù có cũng không thể nhiều như vậy.”
Trong lúc nói chuyện, mẹ Cố đã bưng một đĩa táo đã gọt sẵn đi tới.
“Cháu cứ nhận đi! Công việc đó của cháu đáng giá, bán cho Hiểu Huệ bốn trăm tệ ngược lại chú dì còn không yên tâm! Chuyện nào ra chuyện đó, hơn nữa Hiểu Huệ đã nói với dì về hoàn cảnh nhà cháu rồi, sau này cháu còn cần tiền ở nhiều nơi nữa!”
Cha Cố cũng kiên quyết: “Đúng vậy, cháu còn trẻ không biết giá cả, cũng không biết cái khó của việc không có tiền, nhưng chú dì không thể lừa cháu, chiếm hời của cháu được.”
Cố Hiểu Huệ cũng hùa theo: “Thanh Nhiễm, cậu không biết để có được công việc này, cha mẹ tớ đã vui mừng đến thế nào đâu. Nhưng vừa nghĩ đến việc cậu phải thay tớ đến chốn thâm sơn cùng cốc đó chịu khổ là tớ lại thấy khó chịu. Tớ không muốn áy náy cả đời, cậu cứ nhận đi!”
Thấy ba người khuyên nhủ hết lời, Tô Thanh Nhiễm liền vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn chú, cảm ơn dì, vậy cháu không khách sáo nữa.”
Nhận tiền, đưa giấy tờ, Tô Thanh Nhiễm định đi ngay đến văn phòng thanh niên trí thức để làm thủ tục đi về nông thôn.
Vừa rồi ba người đều đang bận tâm đến chuyện công việc nên không để ý Tô Thanh Nhiễm đã đạp một chiếc xe đạp đến.
Lúc này vừa ra khỏi cửa mới phát hiện trong sân có một chiếc xe đạp mới toanh.
Tô Thanh Nhiễm vốn định vài ngày nữa mới xử lý chiếc xe đạp này, lúc này thấy Cố Hiểu Huệ muốn, liền thuận thế hỏi: “Cậu muốn thì tớ có thể nhượng lại cho cậu, không cần tem phiếu.”
“Thật không? Cậu muốn bán xe à?”
“Dù sao tớ đi về nông thôn cũng không tiện mang theo.”
Bán sớm cho xong, cũng đỡ bị người khác nhòm ngó.
Cha mẹ Cố nghe cô muốn bán xe, đều phấn khích vây lại.
“Chiếc xe này tốt thật! Mới như xe mới, chiếc Phượng Hoàng 28 này ít nhất cũng phải một trăm năm mươi tệ kèm tem phiếu chứ?”
“Nhà chúng ta cách nhà máy cơ khí xa, nếu có một chiếc xe đạp, sau này Hiểu Huệ đi làm có thể tự mình đạp xe đi!”
Thấy hai người muốn, Tô Thanh Nhiễm liền nói thẳng: “Xe mới thì giá đó. Chú, dì, giá xe cũ này cháu cũng không rành, hai người cứ xem rồi cho giá là được ạ.”
Mẹ Cố nghe vậy, vội vàng quay người vào nhà.
Không lâu sau liền đưa ra một xấp tiền Đại Đoàn Kết: “Một tờ tem phiếu xe đạp này ở chợ đen cũng không ít tiền, nhưng bây giờ trong tay dì hơi kẹt, nên đưa cho cháu một trăm tám mươi tệ, nếu cháu đồng ý thì nhà dì lấy.”
Tuy Tô Thanh Nhiễm và Cố Hiểu Huệ là bạn học cũ, nhưng đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với cha mẹ cô ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)