Cháu nghe nói điều kiện ở lâm trường đó tệ lắm, cháu sợ họ không chịu nổi.”
Tô Thanh Nhiễm nói rồi kể ra chuyện mình định đổi với Cố Hiểu Huệ.
“Cháu đã nghĩ kỹ rồi, chỉ cần cả nhà ở bên nhau bình an sống sót, rồi sẽ có ngày vượt qua được!”
“Hơn nữa bây giờ cháu còn chưa vào nhà máy mà trong nhà máy đã có không ít lời đồn. Cháu ở lại đây cuộc sống cũng sẽ không dễ chịu, hay là đi về nông thôn đổi môi trường thì tốt hơn.”
Giám đốc Mã thấy cô đã suy nghĩ kỹ càng cũng biết là không khuyên được cô.
Đành phải gật đầu đồng ý: “Cũng được, cháu cứ qua đó xem sao, nếu hối hận thì nói với chú, chú sẽ tìm cách đưa cháu về thành phố.”
“Đồng chí Tiểu Cố mà cháu nói, chú có ấn tượng. Nhường công việc này cho cô ấy chú không có ý kiến, hai đứa cứ bàn bạc với nhau là được.”
“Còn nữa, nếu bên văn phòng thanh niên trí thức gây khó dễ về tuổi của cháu trai cháu, cháu cứ đến tìm chú, chú sẽ đi tìm cách.”
Nói xong, giám đốc Mã liền tự tay viết một tờ giấy: “Cháu đưa cái này cho đồng chí Tiểu Cố, bảo cô ấy đến thẳng văn phòng nhà máy báo danh là được.”
Tô Thanh Nhiễm nhận lấy xem qua rồi cảm kích nói: “Chú Mã, còn một chuyện nữa phải nhờ chú. Chuyện đi về nông thôn của cháu chưa nhanh như vậy được. Cháu muốn đợi sau khi cháu đi rồi mới để bạn học của cháu đến làm việc, cũng đỡ cho họ gây sự với cháu.”
Giám đốc Mã lập tức đồng ý: “Yên tâm đi, lát nữa chú cũng phải đi công tác Thượng Hải, mấy ngày nay không có ở nhà. Họ có thúc giục cháu thì cháu cứ nói đợi chú về!”
“Vâng!”
Bàn xong chuyện công việc, Tô Thanh Nhiễm lại mở miệng dặn dò: “Chú Mã, cháu thấy gần đây sắc mặt chú không được tốt lắm. Nếu chú có thời gian thì nên đến bệnh viện khám xem, bình thường cũng phải giữ gìn sức khỏe.”
Kiếp trước, giám đốc Mã đã ngã quỵ ngay tại nơi làm việc.
Tuy được đưa đi cấp cứu kịp thời và giữ lại được mạng sống nhưng cũng để lại không ít di chứng, buộc phải rời khỏi vị trí mà ông ấy đã cống hiến bao nhiêu năm.
Thím Mã nghe vậy liền lo lắng: “Nhiễm Nhiễm nói đúng, sức khỏe của ông đúng là nên đến bệnh viện kiểm tra cẩn thận rồi! Ông cứ thức khuya làm thêm giờ suốt ngày, người sắt cũng không chịu nổi đâu!”
“Biết rồi, đợi tôi đi công tác Thượng Hải về sẽ đi, được chưa?”
Trước khi rời đi, vợ chồng chú Mã một người chặn một người dúi, nhất quyết dúi cho cô một phong bì.
“Trước đây cha cháu đã giúp đỡ chú rất nhiều. Vốn dĩ chú định đợi cháu vào nhà máy rồi từ từ bù đắp. Nếu cháu đã quyết định đi về nông thôn chăm sóc họ thì cứ mua thêm ít đồ mang đi, coi như là chút lòng thành của chú và thím!”
“Nếu cháu không nhận, chú sẽ không đồng ý cho cháu đi về nông thôn! Sau này cháu cũng đừng nói là quen biết chú thím, mấy thứ này cháu cũng mang đi hết đi!”
Rời khỏi nhà họ Mã, Tô Thanh Nhiễm mở phong bì ra xem, bên trong có đến mười tờ Đại Đoàn Kết, còn có một ít tem phiếu lương thực và tem phiếu vải.
Nào ngờ khi đến nơi, Tô Nam Tinh vẫn đang ngồi xổm ở vị trí hôm qua, mắt đăm đăm nhìn ra đường.
Dáng vẻ đáng thương đó khiến Tô Thanh Nhiễm vừa xót xa vừa áy náy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
