Giọng điệu Cố Hiểu Huệ nhàn nhạt: “Sao cậu lại đến đây?”
Tô Thanh Nhiễm nhếch môi nở một nụ cười gượng gạo: “Hiểu Huệ, nghe nói cậu sắp đi về nông thôn à?”
Cố Hiểu Huệ vừa nghe, lập tức như bị châm ngòi nổ: “Tô Thanh Nhiễm! Tớ biết cậu vào được nhà máy cơ khí, cậu giỏi! Nhưng cậu cũng không cần phải chạy đến đây khoe khoang chứ! Tớ đi về nông thôn, tớ vinh quang! Cần cậu quản à!”
Thấy cánh cửa sắp đóng lại, Tô Thanh Nhiễm vội đưa tay ra chặn: “Nơi cậu đi về nông thôn có phải là công xã Thắng Lợi, đại đội Hướng Dương Sơn không?”
Cố Hiểu Huệ tức giận trợn tròn mắt: “Cậu dò hỏi chuyện của tớ là có ý gì?”
Xác nhận địa điểm không sai, Tô Thanh Nhiễm lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói trước khi Cố Hiểu Huệ kịp nổi giận: “Tớ muốn đổi với cậu, cậu có làm không?”
“Cậu cút ra ngoài cho tớ... Cái gì? Cậu muốn đổi với tớ!”
Cố Hiểu Huệ thấy trên đầu cô có vết thương, tưởng rằng đầu óc cô cũng bị va đập hỏng rồi.
“Công việc ở nhà máy cơ tốt như vậy khí cậu không làm, lại muốn đi về nông thôn!”
“Đúng vậy! Cậu cho tớ vào nhà nói chuyện đi!”
Cố Hiểu Huệ sững người một lúc, vội vàng mở cửa cho cô vào, rồi dẫn cô vào trong nhà.
Vừa ngồi xuống, Cố Hiểu Huệ đã vội vàng hỏi: “Có phải người đàn ông đó không chịu cưới cậu nữa không? Lúc trước tớ đã nói với cậu thế nào? Đừng đặt hy vọng vào một người đàn ông, đàn ông mà đáng tin thì lợn nái cũng biết leo cây, huống chi nhà anh ta còn có hai mẹ con kia, sau này cậu sẽ không có ngày nào yên ổn đâu.”
Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Vẫn là cậu nhìn thấu đáo, hy vọng bây giờ tớ hối hận vẫn chưa muộn.”
Cố Hiểu Huệ bị cô làm cho có chút lúng túng: “Khụ, bao nhiêu tiền?”
“Cái gì?”
“Công việc ở nhà máy cơ khí, cậu muốn bán bao nhiêu tiền? Cậu đừng nói với tớ là cậu không cần tiền nhé?”
Tô Thanh Nhiễm suy nghĩ một lúc: “Bốn trăm tệ đi! Cậu giúp tớ kiếm thêm ít tem phiếu nữa, bây giờ trên người tớ không còn một tờ tem phiếu nào.”
Cố Hiểu Huệ há hốc miệng, không dám tin vào cái giá này.
Cách đây không lâu, trong ngõ có người bỏ tiền ra mua một suất làm việc ở phân xưởng nhà máy cơ khí, tốn hết sáu trăm tệ.
Công việc nhân viên văn phòng, chỉ có thể đắt hơn.
Thanh niên trí thức trong thành phố đi về nông thôn đa số đều được đưa đến vùng Đông Bắc.
Lý do Cố Hiểu Huệ có thể ở lại Ninh Thành là vì gia đình không yên tâm nên đã đặc biệt tìm mối quan hệ.
Tuy đại đội Hướng Dương Sơn nằm ở nơi xa xôi hẻo lánh, nhưng dù sao cũng gần nhà, tiện bề chăm sóc.
Biết Tô Thanh Nhiễm có điều kiện, ngược lại Cố Hiểu Huệ còn thở phào nhẹ nhõm.
“Chuyện này dễ thôi. Tớ nhớ anh trai cậu kết hôn sớm, năm nay cháu trai cậu bao nhiêu tuổi rồi? Tớ nói cho cậu biết, đến lúc đó tớ sẽ nhờ cha tớ ra mặt lo lót quan hệ, khai tăng tuổi của cháu trai cậu lên vài tuổi. Không đủ mười sáu thì mười ba mười bốn tuổi chắc không thành vấn đề chứ?”
Cố Hiểu Huệ vốn là người thẳng tính, lúc phấn khích nói chuyện càng như pháo rang không ngừng.
Tô Thanh Nhiễm khó khăn lắm mới tìm được kẽ hở để chen vào: “Sáu tuổi.”
“Cái gì!”
“Năm nay cháu trai tớ sáu tuổi.”
“...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)