Nhớ lại những lời Thẩm Chiếu Nguyệt nói khi đến tố cáo, mặt Phó chủ nhiệm Hùng sa sầm, nghiêm giọng nói: “Lưu Hoành Dương, có người tố cáo ông có ý định ôm tiền bỏ trốn!”
“Có chuyện này không?” Phó chủ nhiệm Hùng nheo mắt nhìn chằm chằm ông ta.
Trong góc tường, Tào Tịnh và Lưu Thanh Thanh co rúm lại với nhau, đến thở mạnh cũng không dám.
Lưu Thanh Thanh mới bị Lưu Hoành Dương mắng cho một trận, bây giờ cô ta chỉ biết cắn chặt môi, sợ mình nói sai một lời.
“Đồng, đồng chí...” Lưu Hoành Dương nghĩ đến mấy tấm vé tàu đang cất sát bên người, bèn cắn răng định liều một phen: “Ngài xem, nhà tôi đã thành ra thế này rồi, lấy đâu ra tiền mà mua vé tàu chứ...”
“Nhà ông còn ở được trong căn nhà thế này, ông coi tôi là trẻ con để lừa chắc?” Sắc mặt phó chủ nhiệm Hùng càng sa sầm.
Lúc này ông ấy quả quyết chính Lưu Hoành Dương đã dọn sạch nhà cửa để chuẩn bị bỏ trốn, nên đương nhiên sẽ không tin lời ông ta.
Phó chủ nhiệm Hùng vừa vung tay, mấy người đeo băng tay đỏ lập tức xông vào nhà lục soát.
Dù bây giờ nhà họ Thẩm gần như trống không, nhưng họ vẫn làm tròn trách nhiệm lật tung mọi ngóc ngách.
“Phó chủ nhiệm!” Một lát sau, một thanh niên trẻ chạy từ trên lầu xuống: “Phòng ngủ, phòng sách đã lục soát cả rồi, không có gì hết!”
Lưu Hoành Dương đối diện với phó chủ nhiệm Ủy ban Hùng Lập Chí, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả mếu.
“Chủ nhiệm Hùng, ngài xem, nhà tôi thật sự bị trộm viếng thăm...” Lưu Hoành Dương xoa tay, giọng điệu có vài phần nịnh nọt: “Đến cả cái giường cũng bị trộm mất rồi...”
Hùng Lập Chí nheo mắt, đánh giá “dinh thự” trống hoác đến khó tin này.
“Lưu Hoành Dương...” Hùng Lập Chí chậm rãi lên tiếng, giọng điệu có mấy phần giễu cợt: “Tôi đã xử lý không ít vụ trộm cắp, nhưng chưa từng thấy tên trộm nào lại cạy đi cả cánh cửa.”
Đúng vậy, Thẩm Chiếu Nguyệt thấy cửa trong nhà đều làm từ gỗ gụ hảo hạng nên cũng dỡ đi luôn.
Chỉ là không đủ thời gian, mới kịp cạy hai cánh cửa trên lầu.
“Vậy nên...” Phó chủ nhiệm Hùng nhìn Lưu Hoành Dương đầy ẩn ý: “Đây đâu phải là bị trộm, rõ ràng là dọn nhà mà, ông thấy sao?”
Tào Tịnh run lên bần bật, chiếc áo sơ mi hoa không vừa vặn trên người tuột xuống, để lộ nửa bờ vai mà không hề hay biết.
Lưu Thanh Thanh thì sợ đến ngây người, chẳng còn chút dáng vẻ vênh váo thường ngày.
“Khám người.” Hùng Lập Chí đột nhiên ra lệnh.
Chưa kịp để Lưu Hoành Dương phản ứng, hai người đeo băng tay đỏ đã lập tức xông lên giữ chặt ông ta.
Lưu Hoành Dương nhìn hai người kia tiến về phía mình, bất giác giãy giụa, nhưng cổ ông ta lúc này vẫn còn lệch, căn bản không dùng được sức, chỉ đành mặc cho họ lục lọi khắp người: “Các người làm gì vậy! Tôi...”
Lời còn chưa dứt, một người đeo băng tay đỏ đã móc ra ba tấm vé tàu từ túi áo trong của Lưu Hoành Dương.
Mặt Lưu Hoành Dương “xoạt” một tiếng trắng bệch, ông ta không thể ngờ họ lại khám người mà không nói một lời, ông ta thậm chí còn không kịp phản ứng.
“Lưu Hoành Dương, ông có thể giải thích cho tôi ba tấm vé tàu này dùng để làm gì không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
