Cộng thêm việc nửa đêm sau không tài nào ngủ được, cơn gắt ngủ của Lưu Hoành Dương không khỏi lớn hơn một chút.
“Thanh Thanh, ráng chịu một ngày nữa nhé con.” Tào Tịnh thấy vậy vội vàng dỗ dành, giọng nói nhuốm đầy vẻ mệt mỏi: “Sáng mai chúng ta có thể lên thuyền rồi...”
Lúc này Lưu Thanh Thanh mới miễn cưỡng ngậm miệng lại, nhưng đôi mắt lại ngập tràn oán độc.
Nếu không phải tại tên trộm chết tiệt kia, sao bây giờ cô ta lại thảm hại thế này?
Tào Tịnh nghe vậy, tim bỗng giật thót, vô thức nhìn quanh.
Tối qua sau khi bị trộm, cả nhà ba người họ quyết định ngủ luôn trên sàn phòng khách để có chuyện gì còn trông chừng lẫn nhau.
Rõ ràng Thẩm Chiếu Nguyệt nằm cách đó không xa, sao ngủ một giấc dậy lại chẳng thấy bóng dáng đâu?
Lông mày Lưu Hoành Dương nhíu chặt lại, sắc mặt vốn đã âm u lại càng khó coi hơn.
“Có chuyện gì vậy ạ?” Thẩm Chiếu Nguyệt mở cửa phòng bước ra, dáng vẻ ngái ngủ.
Nửa đêm phải chạy ra bến tàu khuân vác đồ đạc, cho dù được ngủ trên chiếc giường lớn trong không gian, cô vẫn chưa được nghỉ ngơi hẳn hoi, quầng mắt lúc này hơi thâm đen.
Nhưng cũng may, ba người nhà họ Lưu cũng đều mang dáng vẻ mệt mỏi vì không được nghỉ ngơi, nên bộ dạng của Thẩm Chiếu Nguyệt không hề khiến ai nghi ngờ.
“Sao mày lại chạy vào phòng thế?” Lưu Thanh Thanh trừng mắt chất vấn, giọng nói ngọng nghịu nhưng đầy thù địch.
“Dạ?” Thẩm Chiếu Nguyệt ngây thơ chớp mắt: “Nửa đêm em thấy hơi lạnh, bị lạnh đến tỉnh giấc, nghĩ rằng trong phòng chắc phải có giường chứ ạ...”
Cô cố ý dừng lại một chút, để lộ vẻ mặt tủi thân: “Nhưng em quên mất, giường cũng bị trộm mất rồi.”
Lời này như một con dao, đâm thẳng vào tim Lưu Thanh Thanh.
Cô ta đang định nổi đóa thì bị Lưu Hoành Dương quát lớn ngắt lời: “Đủ rồi! Tất cả im miệng cho tôi, mới sáng sớm đã nghe ba người đàn bà các người cãi nhau ầm ĩ, không được yên tĩnh một chút nào à!”
Nhất là Lưu Thanh Thanh, sao trước đây không phát hiện ra, giọng của đứa con gái lớn này lại có thể chói tai đến thế!
Sáng sớm tinh mơ mà thứ âm thanh ma quái này cứ chui vào đầu ông ta, làm cho hai bên thái dương giật thon thót.
“...” Lưu Thanh Thanh bị Lưu Hoành Dương quát cho giật nảy mình, không dám nói gì nữa.
Người cha này của cô ta ngày thường cưng chiều cô ta nhất, vậy mà từ lúc nhà gặp chuyện lại như biến thành người khác.
Nhưng bình thường cô ta cũng nói chuyện như vậy mà...
Tào Tịnh còn tủi thân hơn, vừa rồi bà ta còn chẳng nói câu nào, thế mà cũng bị Lưu Hoành Dương mắng chung.
Trong lòng Lưu Hoành Dương vô cùng bực bội - đứa con gái lớn này của ông ta ngày thường được nuông chiều quen thói, bây giờ nhà gặp biến cố mà vẫn không biết kiềm chế, thật khiến người ta tức điên.
“Hôm nay không ai được phép ra ngoài!” Lưu Hoành Dương nghiến răng ra lệnh, cái cổ càng nghiêng hẳn sang một bên: “Tất cả ở yên trong nhà cho tôi!”
Ngày mai là phải lên thuyền rồi, ông ta không muốn xảy ra thêm bất cứ sai sót nào nữa.
Tối qua ông ta cũng đã đích thân đến bến tàu kiểm tra, còn đặc biệt tăng thêm người canh gác, chắc là không có vấn đề gì, nên hôm nay cứ ở nhà là an toàn nhất.
“Nhưng cha ơi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)